Tổng tài bức hôn – Chap 71

Chap 71:

 

 

Khi Hạ Tử Tinh tỉnh dậy sau hôn mê, cô mở to hai mắt, lập tức từ trên giường ngồi dậy. Cơn đau đớn dữ dội đột nhiên từ phía dưới chân truyền đến, cô thoáng cái ngã xuống giường.

“Tử Tinh, con đừng cử động tùy tiện. Chân con đang bị thương.” Dương Tuệ Lan vội vàng trấn an con gái.

Hạ Tử Tinh lập tức tóm tay mẹ mình, gấp gáp hỏi: “Mẹ, Lập Phong đâu? Lập Phong sao rồi? Anh ấy không sao chứ?”

Cô nhớ bọn họ xảy ra tai nạn xe, đầu cô đập mạnh vào phía đầu xe rồi ngất đi.

“Nó……” Dương Tuệ Lan có chút ấp úng.

“Mẹ, nói cho con đi, Lập Phong thế nào?” Hạ Tử Tinh vô cùng gấp gáp nắm tay mẹ mình, hỏi.

“Nó còn đang trong phòng cấp cứu, còn chưa vượt qua giai đoạn nguy hiểm.”

Phòng cấp cứu? Còn chưa vượt qua giai đoạn nguy hiểm?

Trái tim Hạ Tử Tinh chợt nảy lên, cô gấp gáp bò dậy, “Đỡ con lên xe lăn, con đi thăm Lập Phong.”

“Giờ con bộ dáng này rồi, làm sao ngồi xe lăn được? Mình con bị thương cũng rất nặng, Tử Tinh.” Dương Tuệ Lan lo lắng nói.

“Con không sao! Con nhất định phải đi gặp Lập Phong! Mẹ, mẹ giúp con.” Hạ Tử Tinh cầu khẩn mẹ, nước mắt mau chóng chảy dài.

Dương Tuệ Lan thấy con gái mình lo lắng gấp gáp, biết không lay chuyển được, bà không thể làm khác hơn là đem đỡ cô lên xe lăn, đưa cô đi tới phòng cấp cứu.

Trong phòng cấp cứu, người nhà Lâm gia cũng đang tụ tập, sắc mặt mọi người đều tiều tụy xám xịt. Lúc nhìn thấy Hạ Tử Tinh, trong mắt họ đều phát ra tia lạnh lùng.

Cô hít một hơi thật sâu, chậm rãi đi tới cửa sổ thủy tinh phòng cấp cứu, nhìn Lâm Lập Phong đang nằm ở bên trong. Sắc mặt anh tái nhợt, mắt nhắm lại, còn dùng ống thở trợ giúp hô hấp. Trái tim cô đau đớn như bị vạn tiễn xuyên tim.

Hạ Tử Tinh cảm nhận ánh mắt không thiện cảm của những người Lâm gia với mình, cả người cô nổi da gà. Cô hiểu, lần này Lập Phong xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bọn họ nhất định sẽ đổ trách nhiệm lên đầu cô.

Vẻ mặt cô kinh hoàng, nhìn bà mẹ chồng bạch Lệ Như lạnh băng dần dần đến gần mình. Trái tim cô khẩn trương như muốn nhảy ra ngoài.

Bạch Lệ Như đi tới trước mặt Hạ Tử Tinh, ánh mắt nhìn săm soi kĩ gương mặt tuyệt mỹ của cô. Cô nàng xinh đẹp này quả là một người không tốt đẹp gì! Mới vào Lâm gia nửa năm mà Lập Phong đã xảy ra tai nạn 3 lần, 3 lần đều nguy hiểm tới tính mạng.

Mặc dù bà cũng không quá tin chuyện khắc mạng, nhưng đúng là từ sau khi cô ta gả vào cửa thì Lâm gia đã xảy ra lắm tai nạn……

Bạch Lệ Như hít một hơi thật sâu, bình tĩnh nói với Hạ Tử Tinh: “Hai ngày nữa, tôi sẽ đưa cho cô đơn ly hôn, hi vọng cô sẽ ký tên. Tôi sẽ rất cảm ơn!”

Hạ Tử Tinh cảm giác tim mình như ngừng đập. Trong phút chốc, đầu óc trống rỗng.

Chuyện cô lo lắng nhất, đã tới……

Hạ Tử Tinh cúi thấp đầu, nước mắt dâng lên trong hốc mắt.

“Bà không thể làm vậy! Bạch Lệ Như, hôn nhân là chuyện của bọn trẻ, sao bà có thể tự ý thay Lập Phong ép Tử Tinh ly hôn?” Dương Tuệ Lan lập tức phản đối.

“Bà không thấy nhìn con gái bà gả vào chúng ta Lâm gia đã mang đến cho chúng tôi bao nhiêu phiền toái sao? Lâm gia sao có thể nào dung nạp người như vậy làm vợ chứ?” Bạch Lệ Như chỉ vào Hạ Tử Tinh lạnh lùng nói.

“Lâm gia các người có xảy ra chuyện gì thì đẩy lên đầu Tử Tinh sao? Đó là chuyện ngoài ý muốn!” Dương Tuệ Lan không phục.

“Vậy cô có ký hay là không?” Bạch Lệ Như nhìn chăm chú Hạ Tử Tinh.

Nước mắt trong suốt từ trên mặt Hạ Tử Tinh chảy xuống. Cô nhìn bà mẹ chồng, nghẹn ngào cầu xin: “Có thể đợi Lập Phong tỉnh lại rồi quyết định không mẹ?”

“Không được! Sau khi tỉnh lại nó nhất định không sẽ đồng ý!” Bạch Lệ Như lớn tiếng nói.

“Vậy không phải là bà đã phá hỏng một hôn nhân hoàn mỹ rồi sao?” Dương Tuệ Lan cố thử khuyên can.

“Vì nghĩ cho tính mạng con tôi, có phá hủy hôn nhân của nó, tôi cũng không tiếc!”

“Như vậy bà nói, Tử Tinh mang đến vận rủi cho con bà, phải không?” Dương Tuệ Lan rất tức giận.

“Chẳng lẽ không đúng sự thật?” Bạch Lệ Như mở to mắt cùng bà nhìn nhau.

“Như bà không phải là vu oan người khác sao? Bạch Lệ Như!” Dương Tuệ Lan cùng bà ta tranh cãi.

“Đủ rồi! Mẹ, đừng nói nữa.” Hạ Tử Tinh rơi lệ đầy mặt nhìn mẹ mình, “Đừng nói nữa, được không?”

“Tử Tinh, nhất định con không được đáp ứng bà ta. Không thể ngốc nghếch như vậy được. Đó là hạnh phúc cả đời con đó!” Dương Tuệ Lan lập tức khuyên con gái.

“Coi như tôi cầu xin cô. Hạ Tử Tinh, cô bỏ qua cho Lập Phong đi.” Giọng nói của Bạch Lệ Như bỗng mềm mỏng hẳn, “Tôi chỉ có một đứa con trai, cả nửa đời sau của tôi đều dựa hoàn toàn vào nó. Cô coi như tích đức hành thiện đi?”

Hạ Tử Tinh giương đôi mắt đẫm lệ lên nhìn bà mẹ chồng, nói kiên định: “Con yêu Lập Phong, con sẽ không ly hôn với anh ấy.”

“Không xong rồi! Tình hình bệnh nhân chuyển biến nguy kịch, nhanh cấp cứu.” Từ trong phòng bệnh nặng bỗng truyền ra tiếng ầm ĩ lo lắng. Tất cả mọi người vội vã, chen chúc nhau ở cánh cửa thủy tinh trước phòng bệnh của Lâm Lập Phong.

“Nhanh! Nhanh đồng ý ly hôn đi! Cô thấy chưa, cô không đồng ý ly hôn, bệnh của Lập Phong đã thành nghiêm trọng!” Bạch Lệ Như ép bức Hạ Tử Tinh.

Hạ Tử Tinh vươn người cố nhìn nhưng cánh cửa đã bị những người thân khác chặn lại tầm mắt, cô không cách nào nhìn thấy tình huống của Lâm Lập Phong lúc này.

Trong lòng cô vừa gấp gáp, vừa sợ hãi.

“Nhanh! Đồng ý ly hôn đi! Nói là cô từ bỏ nó! Hạ Tử Tinh! Mau nói đi! Chả lẽ cô muốn hại nó mới cam tâm?” Bạch Lệ Như không ngừng ép buộc Hạ Tử Tinh.

“Con……” Hạ Tử Tinh mấp máy đôi môi, không thể nói thành lời.

“Hạ Tử Tinh! Rốt cuộc cô có tim không?! Cô có yêu Lập Phong thật lòng không? Hiện giờ chỉ cần một câu nói của cô là có thể cứu nó! Cô lại chậm chạp không chịu nói! Rốt cuộc cô muốn thế nào?” Bạch Lệ Như vừa nhìn phòng bệnh của Lâm Lập Phong, vừa tiếp tục ép buộc cô.

“Mau! Huyết áp của bệnh nhân đang không ngừng giảm xuống! Mau, mau truyền!” Từ trong phòng bệnh lại truyền tiếng bác sĩ và y tá gấp gáp trao đổi.

Hạ Tử Tinh kinh hãi. Cô rất muốn đứng lên nhìn Lập Phong, nhưng lại không thể đứng lên nổi.

“Nói mau! Hạ Tử Tinh! Nói đồng ý ly hôn!” Đôi mắt vằn đỏ của Bạch Lệ Như mở to như muốn nuốt chửng Hạ Tử Tinh.

Hạ Tử Tinh mím môi, một lúc lâu mới nói một câu: “Con…… con đồng ý. Con, con muốn ly hôn với Lâm Lập Phong.”

Cô mới vừa nói xong, từ trong phòng bệnh lại truyền ra tiếng nói làm người ta vui mừng: “Huyết áp bệnh nhân rốt cục đã bình thường lại. Đã thoát khỏi nguy hiểm.”

Giờ phút này, trái tim Hạ Tử Tinh mới từ căng thẳng mà bình thường trở lại. Lập Phong không có việc gì, Lập Phong thật sự không có việc gì. Cô nín khóc mỉm cười, sau đó suy nghĩ tan nát cõi lòng, chẳng lẽ cô thật sự là “kiếp nạn” của anh?
Cô vừa nói sẽ rời khỏi anh, anh liền vượt qua giai đoạn nguy hiểm.

“Cô nhìn thấy chưa?! Tôi đã nói cô là người mang vận rủi mà! Cô vừa nói sẽ rời Lập Phong thì nó không có chuyện nữa.” Bạch Lệ Như lạnh lẽo vô tình nói.

Hạ Tử Tinh rũ mặt, tùy ý để nước mắt trên mặt chảy xuống.

“Ngày mai tôi sẽ cho người đưa cô đơn ly hôn, hi vọng cô có thể mau chóng kí tên.” Bạch Lệ Như nói lời vô tình rồi xoay người đi ra ngoài.

Dương Tuệ Lan đứng ở bên cạnh Hạ Tử Tinh thấp giọng hỏi cô: “Con à, con đừng để tâm. Chỉ là trùng hợp xảy ra tình huống như thế mà thôi. Con đừng đồng ý ly hôn với Lâm Lập Phong. Đó là hạnh phúc cả đời đó.”

“Mẹ…… nếu như, thật sự con mang vận rủi đến cho anh ấy thì con tình nguyện từ nay về sau cách xa anh.” Hạ Tử Tinh nghẹn ngào, bi thương.

“Đứa nhỏ này, con đừng suy nghĩ lung tung được không? Mẹ đưa con về nghỉ.”

Dương Tuệ Lan đưa Hạ Tử Tinh rời đi, Hạ Tử Tinh xoay người nhìn chằm chằm vào phòng cấp cứu thật lâu không cách nào thu hồi ánh mắt.

Nếu như, thật sự em mang tai nạn đến cho anh, em tình nguyện rời đi…… Dù đời này không thể hạnh phúc, vui vẻ…… nhưng chỉ cần anh có thể sống tốt thì tất cả cũng đáng giá!

 

Khi Bạch Lệ Như đem đơn ly hôn tới trước mặt cô, Hạ Tử Tinh cười khổ. Sự tình sẽ tới thì không cách nào chạy thoát nổi……

“Mẹ, Lập Phong đã tỉnh chưa?” Vẻ mặt Hạ Tử Tinh chờ đợi nhìn Bạch Lệ Như.

“Bác sĩ nói, có lẽ hôm nay là tỉnh. Nhưng tôi cảm thấy chỉ cần cô chịu ký đơn thì Lập Phong sẽ tỉnh lại ngay lập tức.” Lời nói vô tình của Bạch Lệ Như làm Hạ Tử Tinh nhói đau.

Trái tim cô lập tức co rút mạnh. Trong nội tâm cô khổ sở, nào ai thấu?

“Còn không mau ký tên?” Bạch Lệ Như giục giã.

Hạ Tử Tinh nhìn đơn ly hôn, trước mắt thoáng chốc trắng xoá, không nhìn ra chữ nào. Lúc này, trong đầu cô vô cùng hỗn loạn.

Cô muốn… thật sự muốn ly hôn với Lập Phong sao?

“Có thể đợi Lập Phong tỉnh lại……”

“Không được! Hạ Tử Tinh, cô đừng trêu tức tôi! Nhanh ký tên đi!” Vẻ mặt Bạch Lệ Như không vui.

“Con xin mẹ, con không muốn rời xa Lập Phong. Mẹ đừng ép con!” Hạ Tử Tinh giương khuôn mặt tràn đầy nước mắt cầu xin Bạch Lệ Như.

“Hạ Tử Tinh! Cô muốn nuốt lời?” Thanh âm Bạch Lệ Như không khỏi nâng cao vài phần.

“Con……” Nước mắt nóng hổi chảy xuống gương mặt, cô thấy trong lòng thật bi ai.

“Tôi cho cô biết! Nếu hôm nay cô không có ký đơn ly hôn, tôi sẽ làm cho tập đoàn Hạ thị lập tức đóng cửa! Để xem cả nhà các người sau này sinh sống thế nào?” Bạch Lệ Như uy hiếp.

Hạ Tử Tinh kinh ngạc mở to mắt, “Mẹ, sao mẹ có thể làm như vậy?”

“Vì Lập Phong, chuyện gì tôi cũng có thể làm được! Cô thử không ký xem?” Bạch Lệ Như liếc mắt nhìn cô.

Trong lòng Hạ Tử Tinh bi thương.

Bạch Lệ Như rốt cục không nhịn được, bà bắt lấy tay Hạ Tử Tinh  để cô ký tên vào đơn, sau đó cầm ngón tay cô đóng ấn tay.

Hạ Tử Tinh nhìn tên mình trên đơn ly hôn, nước mắt làm mơ hồ ánh mắt của cô. Cô cắn môi ức chế bản thân, không để mình khóc thành tiếng.

“Nhắc lại cô một câu. Tốt nhất bây giờ cô rời đi luôn đi, tránh để Lập Phong tìm được!” Bạch Lệ Như lạnh lùng nhắc nhở.

“Con muốn gặp Lập Phong . Con muốn nhìn thấy anh ấy bình an vô sự mới có thể rời đi được.” Hạ Tử Tinh kiên trì.

Bạch Lệ Như nhìn cô, “Không phải là cô nghĩ rằng sẽ nói cho Lập Phong biết ta ép cô ly hôn đấy chứ?”

Hạ Tử Tinh cười lạnh: “Sẽ không. Con chỉ muốn nhìn thấy anh ấy không có chuyện gì rồi sẽ tự động rời đi.”

Nếu cô phải rời xa anh, nên để cô gặp anh lần cuối chứ?

“Được! Nếu cô để Lập Phong biết là ta ép cô ly hôn thì Hạ thị sẽ không thể giữ được! Cô nhớ lấy? Hạ Tử Tinh.” Bạch Lệ Như nói lớn.

“Con biết.” Hạ Tử Tinh lãnh mạc.

“Cô biết rõ thì tốt.” Bạch Lệ Như hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi.

Hạ Tử Tinh nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo giờ phút này. Nếu như cô rời đi mà Lập Phong bình an vô sự thì cô nguyện ý. Nhưng sự đau lòng giờ phút này vì sao sâu sắc như thế, khó nhịn như thế?

Một hồi lâu, cô nhẹ nhàng vịn giường ngồi dậy với tới xe lăn, dựa vào chính sức mình đi tới phòng bệnh Lâm Lập Phong, sau đó nghe thấy bên trong truyền ra tiếng nói: “Lập Phong đã tỉnh rồi! Lập Phong đã tỉnh rồi!”

Hạ Tử Tinh nghe thấy liền kích động! Rốt cục Lập Phong đã tỉnh lại. Thật quá tốt rồi! Cô lập tức đi vào phòng bệnh, nhìn tất cả mọi người vây quanh Lâm Lập Phong, cô đứng ngoài vòng vây nên không thể nhích lại gần được.

“Tử…… Tinh…… Tử…… Tinh……” Lâm Lập Phong mở ánh mắt khô khốc ra, trong miệng gọi nhỏ.

Mọi người nghe thấy, sau đó chuyển ánh mắt tập trung trên người Hạ Tử Tinh. Hạ Tử Tinh nghe Lâm Lập Phong vừa tỉnh đã gọi tên cô, trong lòng cô lập tức cho mừng rỡ khôn cùng.

Cô lập tức đẩy xe lăn đi tới bên cạnh Lâm Lập Phong, mọi người thấy cô tới cũng rối rít nhường đường.

Hạ Tử Tinh đi tới cạnh Lâm Lập Phong, nhìn gương mặt anh tái nhợt, đôi môi khô khốc, trong lòng thấy đau đớn.

Cô cầm tay anh, trên khuôn mặt tuyệt mỹ mang nở nụ cười duyên dáng, nhẹ giọng nói: “Lập Phong, em đây. Em đây.”

Lâm Lập Phong nhìn Hạ Tử Tinh bình an vô sự thì không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Anh vươn tay vuốt ve mặt cô, lộ ra nụ cười vui vẻ, “May là em không có việc gì. Anh yên tâm rồi.”

“Em không sao. Em rất khỏe. Còn anh? Anh thế nào rồi? Có đau ở đâu không?” Hạ Tử Tinh lo lắng hỏi anh.

Anh thở dài một hơi, “Cảm giác cả người đều đau nhức.”

“Không sao đâu, anh cố nghỉ ngơi mấy ngày sẽ không sao nữa.”

Lâm Lập Phong “ừ” một tiếng, chậm rãi nhắm mắt lại, nói: “Đừng rời anh, Tử Tinh. Anh muốn sau khi tỉnh lại nhìn thấy em đầu tiên.”

“Được.” Khuôn mặt Hạ Tử Tinh mang theo nụ cười rực rỡ, nhưng giờ phút này trong lòng cô lại đau đớn vạn phần.

Nhìn Lâm Lập Phong từ từ đi vào giấc ngủ, Hạ Tử Tinh kéo tay anh đến khóe miệng mình hôn một cái thật sâu.

Cô luyến tiếc nhìn khuôn mặt anh tuấn phi phàm của anh, không cách nào dời ánh mắt đi được. Cho đến tầm mắt do mọng nước mà trở nên mơ hồ, cô mới xoay người rời đi.

Tạm biệt, hẹn gặp lại anh! Lập Phong! Mà cả đời này, chúng ta sẽ không thể chào tạm biệt rồi hẹn gặp lại nữa.

Nếu như em là một người không tốt, nếu em mang đến tai nạn cho anh, em có nói gì cũng không biết nên ở lại bên cạnh anh thế nào.

Nặc dù, đời này em sẽ không có hạnh phúc nữa! Chỉ cần anh hạnh phúc, là tốt rồi.

Anh có thể tha thứ cho em không? Lập Phong……

Ngày thứ hai, khi Lâm Lập Phong tỉnh lại, anh nhưng không thấy  Hạ Tử Tinh bên cạnh mình. Trong lòng anh bỗng thấy lo âu hết sức!

“Mẹ, Tử Tinh đâu?” Lâm Lập Phong hỏi Bạch Lệ Như bên cạnh.

“Hình như hôm nay nó không thoải mái nên ở nhà nghỉ ngơi rồi.” Bạch Lệ Như đáp lời qua loa.

“Không thoải mái? Cô ấy không khỏe ở đâu?” Lâm Lập Phong rất khẩn trương.

“Nghe nói là nhức đầu.” Bạc Lệ Như nghĩ ra một cái cớ.

“À, con muốn gọi điện thoại cho cô ấy. Mẹ đưa điện thoại cho con.” Lâm Lập Phong vươn tay bảo mẹ đưa điện thoại.

Bạch Lệ Như đưa điện thoại cho Lâm Lập Phong, Lâm Lập Phong gọi luôn điện thoại về nhà, người nghe điện thoại là Ngọc tẩu.

“Ngọc tẩu, Hạ Tử Tinh thế nào rồi? Cô ấy không khỏe chỗ nào?” Lâm Lập Phong khẩn trương hỏi Ngọc tẩu.

“Thiếu phu nhân có chút đau bụng.” Ngọc tẩu trả lời như công thức hoá.

“Đau bụng? Không phải mẹ tôi nói nhức đầu sao?”

“Thiếu phu nhân vừa đau bụng vừa nhức đầu.” Ngọc tẩu lập tức nói.

“Có nghiêm trọng không? Hay đi mời bác sĩ riêng đến khám?”

“Cô ấy đã khám rồi, giờ đã uống thuốc, mới đi ngủ.”

“Ừm, …… vậy bảo cô ấy tỉnh dậy thì gọi điện thoại cho tôi.” Lâm Lập Phong dặn dò.

“Vâng.”

Lâm Lập Phong như đang suy nghĩ gì đo, dập điện thoại, chẳng biết tại sao tim anh thấy không nỡ. Nhưng lại không nói ra được vì sao lại cảm thấy thế? Cảm giác, cảm giác trong lòng rất hoảng hốt. Giống như lại có chuyện gì không tốt tình xảy ra……

Rất muốn về xem Tử Tinh…… nhưng, hiện giờ anh cử động không tiện. Nhưng, có Ngọc tẩu bên cạnh Tử Tinh, anh nên yên tâm mới đúng.

 

Trong phòng bệnh, Lâm Lập Phong đợi cả một ngày không thấy điện thoại của Hạ Tử Tinh. Khi màn đêm dần buông xuống, Lâm Lập Phong nhìn chân trời dần dần trở thành màu đen, Hạ Tử Tinh vẫn không có chút tin tức gì.

Lâm Lập Phong cảm thấy vô cùng hoảng hốt. Anh lại gọi điện thoại cho Hạ Tử Tinh, điện thoại vang lên rất lâu nhưng không ai nghe máy. Gọi về nhà lại là Ngọc tẩu cầm máy.

“Ngọc tẩu, Tử Tinh đâu? Cô ấy về chưa?” Thanh âm Lâm Lập Phong trầm thấp hỏi.

“Thiếu phu nhân còn chưa về.” Ngọc tẩu rất bình tĩnh trả lời.

“Rốt cuộc cô ấy đi đâu?” Lâm Lập Phong có chút tức giận.

“Ta không biết, thiếu gia.”

“Được! Tôi biết rồi.” Lâm Lập Phong vứt di động qua một bên, một mình sinh hờn dỗi. Anh không hiểu rốt cuộc Hạ Tử Tinh sẽ không vô duyên vô cớ mất tích chứ?

Rốt cuộc cô có chuyện gì quan trọng như vậy? Ngay cả anh cũng không để ý, đi đâu đó cả một ngày. Điện thoại cũng không gọi!

Nhưng vào lúc này, điện thoại của anh vang lên, anh lấy ra nhìn, là Hạ Tử Tinh. Anh vui vẻ mở nghe, câu nói đầu tiên đã chất vấn cô: “Cả ngày nay em đi đâu vậy?”

“Công ty em có chút việc cần trở xử lý.” Thanh âm Hạ Tử Tinh dễ dàng, nhìn dáng dấp thật cao hứng.

“Có chuyện gì không?” Lâm Lập Phong có chút hoài nghi hỏi.

“Công ty nói, cuộc thi người mẫu toàn Châu Á năm nay bắt đầu ghi danh, em được mời làm giám khảo.”

“Em muốn tham gia?”

“Có thể được mời làm giám khảo, em cảm thấy rất vinh quang.”

“Thời gian đi là bao lâu?”

“Khoảng nửa năm gì đó.”

“Sao lâu như vậy?” Lâm Lập Phong cau mày. Anh hiểu là chuyện có liên quan đến công việc người mẫu thì cô rất quan tâm. Nhưng muốn đi nửa năm, trong lòng anh không muốn cô đi lắm.

“Không lâu. Em muốn chỉ đạo tất cả hành trình, dạy những người mẫu đó biết cách chuẩn bị ganh đua, rồi còn làm giám khảo nhận xét nữa. Nửa năm không lâu lắm đâu.”

“Anh không nỡ xa em!” Lâm Lập Phong thâm tình nói nhỏ.

Cả người Hạ Tử Tinh rung động, phát hiện trên mặt có nước mắt chảy xuống. Cô hít mũi, nói: “Em cũng không nỡ xa anh.”

“Vậy không đi nữa.” Lâm Lập Phong yêu cầu.

“Em rất muốn đi.”

“……”

Bọn họ ngừng lại hồi lâu Lâm Lập Phong mới chậm rãi mở miệng nói: “Nếu em thật sự muốn đi thì hãy đi đi.”

Trên mặt Hạ Tử Tinh đều đã ướt nhẹp.

“Cám ơn anh, Lập Phong.”

“Anh muốn gặp em! Ngay bây giờ! Ngay lập tức! Anh muốn lập tức nhìn thấy em!” Lâm Lập Phong bỗng ra lệnh cứng rắn.

“Được! Giờ em qua đó đây.” Hạ Tử Tinh để điện thoại xuống. Lập tức nước mắt rơi như mưa.

 

 

 

One thought on “Tổng tài bức hôn – Chap 71

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s