Bái sai đường – Chap 6.1

Ờm, táo phải nhanh nhanh cho xong truyện này mới được! M.n đọc tạm nhớ, chương 6 bạn chia đôi!

Chap 6.1:

Hôm sau, Bạch Tiểu Mộc đi hỏi chuyện sơ lược về Bách Độc Cốc.

 

Bách Độc Cốc thì ra vốn có tên là Phượng Tê Cốc, tương truyền trước kia nơi này từng là nơi phượng hoàng sinh sống, về sau vì Bách Độc lão nhân biến nơi đây trở thành chỗ ở, vì thế nơi này dần dần bị gọi là Bách Độc Cốc.

 

Mà Bách Độc lão nhân là ngoại công của Thẩm Thiên Thu, lấy một bộ trăm độc công xông pha giang hồ, một tay luyện độc thuật, trong chốn giang hồ không ai có thể sánh kịp. Nhưng từ mười lăm năm trước, ông đã rất ít giao thiệp với giang hồ, nghe đồn rằng năm năm trước ông đã đi về cõi tiên.

 

Lúc này, Bách Độc Cốc trừ Thẩm Thiên Thu ra, ước chừng còn có ba mươi người, trong đó có hơn chục người phụ trách trông coi dược phố ở phía sau cánh rừng, còn lại phụ trách quét tước, giặt giũ, nấu cơm, làm việc vặt.

 

Mà quản lý chính là Trình di.

 

Nghe nói bà là trợ thủ đắc lực của Bách Độc lão nhân lúc còn sống, sau khi ông chết, Thẩm Thiên Thu cũng ỷ lại tín nhiệm bà.

 

Việc này đều là Ngọc Như Ý nói cho nàng biết.

 

Điều kiện để trao đổi mấy tin tức này, chính là Bạch Tiểu Mộc phải nói cho hắn biết nàng gả cho Thẩm Thiên Thu như thế nào.

 

Nhìn gương mặt yêu mỹ tà mị kinh người trước mắt, Bạch Tiểu Mộc nhớ lần đầu tiên nhìn thấy hắn, hắn có gương mặt quá mức yêu dã, làm nàng giật mình nghĩ lầm là nhìn thấy hồ yêu.

 

Nghe nàng nói xong, vẻ mặt Ngọc Như Ý rất hứng thú.

 

“Thì ra ngươi cùng hắn là sai sót ngẫu nhiên mà thành thân, aaa, thật là vui, lần sau ta cũng để người ta cướp thử xem, xem có tư vị thế nào? Nhưng lạ thật, theo cá tính Thẩm Thiên Thu, làm sao hắn có thể đâm lao theo lao bái đường với ngươi chứ? Ngươi không phải là còn có chuyện không thành thật nói cho ta biết chứ?” Nghĩ nàng có điều giấu diếm, hắn nháy mắt giận tái mặt.

 

“Tất cả ta đều nói cho ngươi, lúc ấy hắn thật sự không giải thích gì, điểm trụ huyệt đạo của ta, kèm ta đi bái đường.”

 

“Làm sao có thể, rõ ràng biết các ngươi cướp lầm người, hắn còn kèm ngươi đi bái đường, việc này không giống chuyện hắn sẽ làm.” Ngọc Như Ý không tin.

 

“Ta không cần phải lừa ngươi, sự tình chính là như vậy.” Điều duy nhất Bạch Tiểu Mộc không nói là danh tính chân thật của Tần Thiên Thời. Nàng nhớ rõ Thẩm Thiên Thu từng nói, rất ít người trong giang hồ biết hắn có một huynh đệ sinh đôi, hắn muốn bảo hộ người nhà dĩ nhiên nàng sẽ không sơ ý nói ra danh tính bọn họ như vậy.

 

Ngọc Như Ý chợt hỏi: “Vậy huynh đệ sinh đôi của hắn gọi là gì? Ngày khác rảnh rỗi ta cũng đi gặp hắn, xem hai người họ có thật giống nhau như tượng hay không.”

 

“Ta không thể nói cho ngươi.”

 

“Vì sao?”

 

“Bởi vì Thẩm Thiên Thu không hy vọng người ngoài biết chuyện này đến quấy rầy người nhà hắn.”

 

Thấy nàng cự tuyệt, Ngọc Như Ý biến sắc. “Ngươi dám không nói? Mau nói cho ta biết!” Năm ngón tay thon dài trong nháy mắt kháp trụ cổ nàng lớn tiếng ép hỏi.

 

Bạch Tiểu Mộc kinh ngạc nhìn hắn vừa nói chuyện đã trở mặt âm ngoan, nàng bỗng nhiên cảm thấy so với Thẩm Thiên Thu, hắn mới thật sự là hỉ nộ vô thường. Vừa đang nói chuyện tốt đẹp, trong chớp mắt lại ngoan độc kháp trụ cổ nàng, đe dọa tính mệnh nàng.

 

Nàng nhanh chóng thiếu dưỡng khí, miệng vẫn kiên trì nói: “Ta sẽ không nói cho ngươi! Cho dù ngươi giết ta, ta cũng sẽ không bán đứng thân nhân của Thẩm Thiên Thu.”

 

Nghe vậy, mắt Ngọc Như Ý nhíu lại, chợt nở nụ cười, khuôn mặt có lúm đồng tiền yêu mỹ, mị hoặc lòng người, buông nàng ra, cũng lấy lòng nói: “Aizz, ta mới đùa giỡn ngươi chút, ngươi coi là thật sao. Này, ta có Bách Thuận đan đưa cho ngươi, ăn vào có thể bổ can, bổ tâm, bổ phế, à, tóm lại là cái gì cũng bổ, có thể giúp thân mình ngươi khí huyết thông thuận, không bệnh không tật.” Hắn lấy ra một viên đan dược, nhét vào tay nàng.

 

Bạch Tiểu Mộc nghi ngờ nhìn hắn. Người này sắc mặt bảo biến đổi là biến đổi liền à, trong chốc lát âm ngoan rồi lại lấy lòng, quả thật hỉ giận khó biết, chẳng trách hắn bị xưng là yêu y.

 

Đúng lúc này, nàng nghe thấy tiếng Thẩm Thiên Thu vang lên — “Ngọc Như Ý, nếu ngươi còn dám ra tay với nàng, ta sẽ khiến ngươi biến thành khô lâu cũng không chết được!”

 

Nàng vui mừng, vội vàng quay đầu nhìn lại, thấy hắn đứng ở phía sau cách đó không xa, nàng lập tức đi qua, cũng chợt hiểu vì sao thái độ Ngọc Như Ý lại có chuyển biến lớn như thế, nhất định hắn nhìn thấy Thẩm Thiên Thu đến nên mới thả nàng ra.

 

Kết quả Ngọc Như Ý so với nàng còn nhanh hơn, từng bước đi tới trước mặt Thẩm Thiên Thu, cặp mắt yêu mỹ lóe sáng hỏi: “Ngươi lại chế tạo ra độc dược mới? Mau lấy ra cho ta xem.”

 

Liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Mộc từng bước tới, hắn lấy ra từ ống tay áo một cái bình sứ, dùng sức ném về phương có khí độc.

 

Ngọc Như Ý lại như cẩu nhìn thấy xương, lập tức đuổi theo bình sứ kia.

 

Nghe thấy đối thoại vừa rồi của bọn họ, mặt Bạch Tiểu Mộc lộ vẻ hồi hộp hỏi: “Cái bình độc dược kia thật sự sẽ làm người ta biến thành khô lâu cũng không chết được sao?”

 

Thẩm Thiên Thu không trả lời nàng, nắm cánh tay nàng, dẫn nàng đi đến phía trước.

 

Những năm gần đây, Ngọc Như Ý cơ hồ mỗi hai, ba tháng là tới Bách Độc Cốc một chuyến, lấy việc nghiên cứu, chế tạo giải dược của độc dược mới hắn chế ra làm niềm vui, nhiều năm qua làm không biết mệt, cho nên hắn tùy tiện làm một độc dược mới đưa cho Ngọc Như Ý, để hắn đi nghiên cứu, như vậy bên tai có thể thanh tĩnh một thời gian rồi.

 

“Aizz, chàng muốn dẫn ta đi đâu?” Bạch Tiểu Mộc càng nhìn càng thấy không thích hợp, đường đi hình như là hướng rời Bách Độc Cốc.

 

“Ta phái người đưa ngươi xuất cốc.”

 

“Cái gì? Chàng muốn đuổi ta đi? Ta không đi!” Nghe vậy, nàng dùng sức giãy khỏi tay hắn, đứng cách hắn rất xa, biểu tình trên mặt vừa thất vọng lại phẫn nộ. Nàng hôm qua nói với hắn nhiều như vậy, hắn điếc sao? Cũng chưa tiếp thu nửa câu, đến giờ còn một lòng muốn đuổi nàng đi.

 

“Không phải do ngươi quyết, Trình di.” Thẩm Thiên Thu gọi ta.

 

Trình Mai lập tức xuất hiện phía sau hắn. “Cốc chủ.”

 

“Giúp ta bắt lấy nàng, sau đó phái người đưa nàng về Thải Hà Sơn.” Hắn mặt không đổi sắc, ra lệnh. Ngày hôm qua nghe nàng nói những lời đó, hắn dường như muốn giữ nàng lại, nhưng hắn không thể làm vậy, lưu nàng lại là làm hại nàng.

 

“Vâng.” Trình Mai lĩnh mệnh, tới gần Bạch Tiểu Mộc.

 

Nàng liên tục lui về phía sau, không ngừng nói: “Thẩm Thiên Thu, chàng không thể đối xử với ta như vậy, ta thật vất vả mới đến được đây, vì sao chàng lại đuổi ta đi? Chàng thật sự chán ghét ta như vậy sao? Nếu thế, ngày ấy vì sao chàng phải ra tay giúp ta đi cứu cha ta, cứu mọi người? Vì sao để lại bản đồ Thải Hà Sơn cho chúng ta? Thậm chí chàng còn để lại một bình giải dược cho chúng ta mang trên đường phòng thân, chàng nói đi, vì sao lại đối tốt như vậy?”

 

“Ta làm vậy chỉ có một lý do — muốn để các ngươi rời xa Thiên Thời, không đi quấy rầy hắn.” Thẩm Thiên Thu xoay người, đưa lưng về phía nàng, không muốn nhìn vẻ mặt nàng giờ phút này.

 

“Ta không tin! Ta từ trước đã nói với chàng là ta đã hết hy vọng với Tần Thiên Thời, chàng căn bản không cần làm vậy.”

 

Mắt thấy Trình Mai từng bước tiến sát, sẽ bắt lấy nàng, Bạch Tiểu Mộc bỗng nhiên nghĩ ra một việc, vội vàng kêu lên: “Đúng rồi, đúng rồi, chàng từng nói, muốn ta tới đây giúp chàng cứu một người, chàng muốn đuổi ta đi thì ít nhất cũng phải chờ ta cứu người đó rồi nói sau.”

 

Nghe vậy, gương mặt Trình Mai kinh ngạc giữ lấy nàng, lên tiếng hỏi: “Bạch cô nương, cô nói cốc chủ muốn cô tới đây cứu người, là ý gì?”

 

Trong cốc cũng không ai cần nàng cứu, chỉ trừ có…… Thấy Trình Mai nghi ngờ, Thẩm Thiên Thu nhanh chóng xoay người lại. “Mai di, trước tiên bà lui xuống.”

 

“Vậy……” Trình Mai chần chừ không di chuyển, bà muốn hỏi rõ, Bạch Tiểu Mộc mới nói có ý gì, nếu đúng như bà suy nghĩ thì bất kể ra sao cũng phải giữ Bạch Tiểu Mộc lại.

 

“Lời nói của ta bà không nghe sao?”

 

“Vâng, thuộc hạ cáo lui.” Trình Mai lúc này mới cúi đầu lui ra.

 

Bạch Tiểu Mộc buồn bực thây tình hình chuyển biến xấu, không khỏi ngờ vực hỏi: “Thẩm Thiên Thu, có chuyện gì vậy? Dường như Trình di không biết việc chàng muốn ta đến giúp cứu người, chẳng lẽ người cần cứu không ở Bách Độc Cốc?” Nếu là vậy thì tại sao lúc trước ở Vọng Vân Trại hắn nói muốn mang nàng tới Bách Độc Cốc cứu người?

 

Thâm trầm nhìn chăm chú nàng, hắn chậm rãi nói: “Đó là vì không ai cần ngươi cứu, cho nên ngươi có thể đi rồi.”

 

Bạch Tiểu Mộc còn muốn nói gì đó, bỗng nhiên phát hiện sắc mặt hắn lộ ra một chút xanh tím, so với lần cuối cùng nhìn thấy hắn ở Vọng Vân Trại còn tệ hơn.

 

Lại nhìn mắt hắn, con ngươi đen đặc cũng ẩn ẩn bụi lam. Có chuyện gì vậy?

 

Nàng theo bản năng vươn tay về phía hắn, đột nhiên bị hắn quát, “Đừng chạm vào ta!”

 

Nàng nhất thời thu tay lại, lo lắng nhìn hắn hỏi: “Chàng không phải là sinh bệnh chứ?”

 

“Không có.” Hắn lạnh lùng nói, lảng tránh ánh mắt thân thiết của nàng.

 

Đừng dùng ánh mắt thế này nhìn hắn! Sẽ làm hắn tham luyến sự quan tâm của nàng, sau đó luyến tiếc không nỡ đuổi đi nàng.

 

Hắn trả lời quá nhanh, ngược lại làm cho Bạch Tiểu Mộc nghi ngờ, nhưng nàng không hỏi tiếp, thầm nghĩ đợi lát nữa đi hỏi Trình di, bà là tổng quản ắt hẳn biết hắn xảy ra chuyện gì.

 

Nàng đột nhiên đi lên trước, bất ngờ kéo cánh tay hắn, ngữ khí kiên quyết nói: “Nếu chàng nhất định bắt ta trở về, thìkhi đi qua khói độc ta sẽ không ăn giải dược, chàng cứ chuẩn bị đưa một thi thể về Thải Hà Sơn đi.”

 

Thẩm Thiên Thu hiểu nàng không phải là người thuận miệng nói bừa, nàng nói được thì nhất định làm được đến cùng.

 

Hơn nữa biết rõ hắn cả người là độc, nàng còn ôm hắn, chả lẽ nàng không sợ lại trúng độc một chút nào sao? Lần trước bị đau đớn còn không làm nàng kinh hãi sao?

 

Tuy rằng nghĩ vậy nhưng ngực hắn lại như có một dòng chảy ấm áp chảy qua, lan qua toàn bộ xương, khiến thân thể hắn do ngâm mình trong độc dược nhiều năm mà trở nên âm hàn bỗng dưng ấm áp hẳn.

 

Không muốn đẩy nàng ra, hắn chỉ muốn ôm nàng vào lòng, ôm lấy nàng thật chặt.

 

Bạch Tiểu Mộc, cái tên này đã khắc sâu vào tâm khảm hắn, làm hắn luyến tiếc buông nàng đi, lại không thể có được nàng.

 

Thấy hắn chỉ nhìn chằm chằm nàng mà không nói một lời, Bạch Tiểu Mộc nuốt nước miếng, hít sâu một hơi, sau đó cố lấy dũng khí nói: “Thẩm Thiên Thu, ta…… ta thích chàng, chàng để ta ở lại đi, ta muốn sống với chàng suốt đời.”

 

Lời nói tựa như sét đánh, đánh vào Thẩm Thiên Thu, cả người hắn chấn động, rồi bỗng nhiên hắn đẩy ra nàng, xoay người rời đi.

 

Bạch Tiểu Mộc ở lại, lúng túng khổ sở nhìn bóng dáng hắn dần rời đi. Nàng cố gắng bày tỏ  một hồi lâu, ngay cả Tần Thiên Thời nàng cũng không từng nói qua, thế nhưng phản ứng của hắn lại là chạy trối chết!

 

Chẳng lẽ vừa rồi nàng nói đáng sợ như vậy? Nàng cắn cánh môi.

 

Nếu…… Hắn thật sự không thích nàng, có lẽ, nàng không nên mặt dày ở lại làm người ta thêm ghét.

 

“Bạch cô nương, ta có một chuyện muốn thỉnh giáo cô.” Trình Mai mới vừa lại quay trở về hỏi.

 

Nàng đờ đẫn ngẩng đầu nhìn bà ta. “Chuyện gì?”

 

“Cô sinh vào là buổi trưa ngày năm tháng năm?”

 

“Đúng vậy.” Bạch Tiểu Mộc không có tâm tư nào hỏi bà ta vì sao lại biết việc này, nàng nói: “Trình di, ta muốn rời đi, bà phái người đưa ta xuất cốc đi.”

 

Trình Mai lại phản đối, “Cô không thể đi!”

 

“Vì sao ta không thể đi? Mới vừa rồi cốc chủ các ngươi không phải muốn ngươi đưa ta ra ngoài sao?”

 

“Vô luận thế nào cô nhất định phải lưu lại, Bạch cô nương.” Trình Mai vẻ mặt không đổi.

 

“Ta lưu lại làm gì? Hắn căn bản không muốn nhìn thấy ta.”

 

“Không, cốc chủ hiện tại rất cần Bạch cô nương, không phải… là phu nhân.” Nhớ ra, Bạch Tiểu Mộc luôn miệng nói nàng và cốc chủ đã bái đường thành thân, Trình Mai lập tức sửa miệng gọi nàng là phu nhân.

 

“Hắn cần ta? Bà không cần gạt ta, ta không hề thấy hắn cần ta chút nào.” Nàng cười khổ nói.

 

“Hắn thật sự thực cần phu nhân! Vô luận thế nào, thỉnh phu nhân nhất định ở lại, xem như ta cầu ngài.” Trình Mai hạ mình cầu xin.

 

Thái độ của bà ta chuyển biến nhanh như vậy làm Bạch Tiểu Mộc thấy rất lạ. “Trình di, bà vẫn nói hắn cần ta, vậy tại sao hắn cần ta? Bà có thể nói rõ ràng một chút không.”

 

“Này…… Ta tạm thời không tiện nói ra, đợi ta trễ một chút sẽ báo cho phu nhân.” Cốc chủ nếu chưa nói cho nàng thì nhất định có nguyên nhân của hắn, bà nên hỏi ý cốc chủ trước rồi tính sau.

 

“Được rồi, ta chờ bà.” Bạch Tiểu Mộc đồng ý, tiếp tục đi phía trước.

 

Trình Mai vội vàng ngăn nàng lại. “Phu nhân, ngài muốn đi đâu?” Dù phu nhân muốn rời đi thì bà cũng tuyệt đối không để người rời đi .

 

“Trở về phòng ngủ.” Sáng sớm nàng đã bị Ngọc Như Ý đưa đi, hơn nữa đêm qua vì gặp được Thẩm Thiên Thu, hưng phấn đến nỗi cả đêm không ngủ, hiện tại có chút mệt mỏi.

 

“Để ta đưa phu nhân trở về phòng.”

 

Nàng xua tay cự tuyệt. “Không cần, ta tìm được đường, tự ta trở về, chờ ta ngủ dậy, hy vọng có thể nghe được đáp án của bà.”

 

Không phải do nàng ảo giác, thái độ của Trình di đối với nàng thật sự rất khả nghi, trước kia còn lạnh lùng xa cách, bây giờ bộ dáng lại như sợ nàng chạy trốn mất.

 

Sự tình dường như ở sinh nhật nàng, nàng nhớ rõ Thẩm Thiên Thu lúc mới nghe thế cũng lộ ra vẻ giật mình. Nàng sinh vào buổi trưa ngày năm tháng năm có gì không đúng sao?

 

 

3 thoughts on “Bái sai đường – Chap 6.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s