Tổng tài bức hôn – Chap 65

Chap 66 thì t7 nhá m.n! ^^

Chap 65:

 

“Tử Tinh, sao em lại ở đây?” Bỗng nhiên một tiếng nói kinh ngạc vang lên bên người cô.

Hạ Tử Tinh giương ánh mắt sưng đỏ lên, thấy Chris đang đứng trước mặt mình. Chris nhìn ánh mắt cô đỏ hồng, trong lòng co rút đau đớn.

Tay hắn thương tiếc xoa nhẹ mặt cô, dịu giọng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

 

“Chris……” Cô điềm đạm nhìn hắn.

“Sao vậy?” Chris ngồi bên cạnh cô, lấy khăn giấy giúp cô lau nước mắt trên mặt.

Hạ Tử Tinh nhìn Chris, sau đó chợt phát hiện ra mỗi lần cô khóc vì Lâm Lập Phong đều là người này bên cạnh lau nước mắt cho mình.

Ánh mặt trời chiếu trên đỉnh đầu Chris, khiến hắn thoạt nhìn giống như đang mang trên mình một vầng hào quang.

Hắn tựa như một thiên sứ, một thiên sứ bảo vệ cô, mỗi lần cô đau lồng rơi lệ, hắn đều là người cuối cùng ở bên cạnh bảo vệ cô.

Trong lòng cô đột nhiên dâng lên một dòng nước ấm. Lâm Lập Phong không cần cô, mà cô còn có Chris ở bên làm bạn. Cô không phải người cô đơn nhất!

Tình yêu thì không thể miễn cưỡng! Tình yêu của Lâm Lập Phong như bày ra trước mặt. Lựa chọn của anh, cô cũng hoàn toàn hiểu được. Có còn cần thiết đau khổ theo đuổi không? Có còn cần thiết đi đau khổ dây dưa nữa không?

Lâm Lập Phong yêu Dư Tuyết Lâm, anh muốn cùng Dư Tuyết Lâm ở bên nhau, cô sẽ chúc phúc cho họ! Mặc dù cô xem thường Dư Tuyết Lâm! Thậm chí là khinh bỉ cô ta! Nhưng bất đắc dĩ là Lâm Lập Phong lại yêu cô ta  sâu đậm!

Cô tình nguyện thành toàn bọn họ! Chỉ cần Lâm Lập Phong cảm thấy hạnh phúc là tốt rồi!

Hạ Tử Tinh hít mũi một cái, cười với Chris, nụ cười khổ đau như uống phải thạch tín vậy.

“Tôi không sao, có chút mâu thuẫn với bạn mà thôi.”

Tròng mắt bích lục của Chris dâng lên vẻ ưu thương, hắn đưa mắt nhìn cô một lúc lâu, sâu kín nói: “Quên anh ta đi. Anh ta không đáng giá để em thương tâm rơi lệ.”

Hạ Tử Tinh cả người cứng đờ. Cô mở to mắt nhìn Chris.

“Anh ta có thể cho em cái gì anh cũng có thể cho em tất cả; anh ta không thể cho em sự chung tình, cùng em cả đời yêu say đắm, nhưng anh có thể cho em điều đó. Chỉ cần em gật đầu, anh lập tức dẫn em rời đi.” Ánh mắt Chris sâu sắc, tràn ngập thâm tình.

Đối mặt với lời tỏ tình sâu sắc của Chris, nước mắt Hạ Tử Tinh lại một lần nữa dâng trào hốc mắt. Lần này không phải là nước mắt khổ sở, mà là nước mắt cảm động.

Vì sao Lâm Lập Phong không thể yêu cô sâu đậm như vậy? Người cô yêu lại không yêu cô. Người yêu cô, cô lại không thương! Đây chính là điều bất đắc dĩ trong cuộc đời! Cũng là bất đắc dĩ của cô!

Đời này bi kịch của cô chính là không tìm người thích hợp để yêu, cho nên mới rơi vào cục diện tan nát cõi lòng hôm nay.

“Anh cần gì phải như vậy? Anh có thể tìm được người tốt hơn em.” Thanh âm Hạ Tử Tinh bất đắc dĩ sâu sắc.

Chris ôm cô vào lòng, chân thành nói nhỏ: “Anh chỉ yêu em thôi. Tử Tinh.”

“Người giống em, có gì xứng với anh chứ? Chris, anh có thể nhận được tốt hơn.” Nước mắt cô chảy xuống, thấm ướt cổ áo hắn.

“Em chính là người tốt nhất anh gặp được!” Hắn ôm cô thật chặt, sợ cô sẽ biến mất trong chớp mắt.

“Cám ơn anh, anh làm lòng tự tin của em quay trở lại.” Hạ Tử Tinh nhẹ nhàng đẩy hắn ra, khóe miệng mang theo nét cười thản nhiên.

Chris ngây dại. Sau một khắc, hắn không kìm lòng được, in một hôn xuống môi cô. Hạ Tử Tinh trừng mắt một hồi lâu. Sau đó cô nhắm mắt lại đón nhận nụ hôn của hắn.

Đôi môi hắn dịu dàng hôn môi cô, không có cưỡng đoạt, mà là nhẹ nhàng thương tiếc vô hạn. Hắn yêu cô, chân thật, đáng tin!

Hạ Tử Tinh không nghi ngờ tình yêu của hắn với mình. Nhưng bây giờ cô đã không còn sức lực yêu đương nữa. Đây là sự thật. Cho nên, cô đồng ý để hắn hôn mình. Cho dù họ không thể cùng nhau, cô cũng muốn cho hắn một đoạn trí nhớ khó quên.

Bỗng nhiên một ngoại lực kiên quyết tách hai người họ ra, Chris bị đẩy té ngã trên mặt đất……

 
Hạ Tử Tinh ngẩng đầu lên, đón nhận ánh mắt thịnh nộ của Lâm Lập Phong. Lòng cô thoáng cái như rơi xuống. Nụ hôn vừa rồi đã rơi vào trong mắt Lâm Lập Phong sao!

Tại sao anh ở đây? Hạ Tử Tinh mở to hai mắt nhìn anh, tim đập nhanh lên.

“Hạ Tử Tinh, em dám cùng hắn tới Pháp nghỉ phép?” Lâm Lập Phong tức giận nhìn chăm chú Hạ Tử Tinh, ngọn lửa giận từ cặp mắt bốc cháy hừng hực chiếu vào Hạ Tử Tinh.

Anh lo cho cô nên mới cố ý chạy ra ngoài tìm cô! Đi mấy con phố mới tìm được, không ngờ anh lại nhìn thấy cô và tên Chris này ôm hôn thân mật!

Chris từ trên mặt đất nhảy dựng lên, tức giận: “Lâm Lập Phong! Anh đừng quá đáng! Anh có thể đưa tình nhân tới Pháp nghỉ phép, vì sao tôi cùng Tử Tinh lại không thể?”

“Cái gì?!” Lâm Lập Phong giận đến gào lên.

“Chris nói không sai!” Hạ Tử Tinh đẩy Lâm Lập Phong ra, nói sắc sảo: “Anh có thể cùng Dư Tuyết Lâm tới, vì sao tôi lại không thể cùng Chris tới?”

“Hạ Tử Tinh! Em không biết liêm sỉ sao?!” Lâm Lập Phong phẫn nộ gào thét. Lúc này anh giống như một con sư tử đang thịnh nộ, tùy lúc đều có thể nhào về phía trước xé nát cô.

“Tôi không biết liêm sỉ?! Vậy anh là gì? Lâm Lập Phong! Chúng ta chỉ là bên tám lạng bên nửa cân mà thôi!” Hạ Tử Tinh không sợ cùng anh đối đáp.

Người đàn ông này không biết ngượng sao! Bản thân mình mang theo tình nhân tới Pháp là “quang minh chính đại” , cô cùng Chris tới Pháp là “không biết liêm sỉ”?

“Anh và Dư Tuyết Lâm chẳng qua là vô tình gặp mặt! Không phải anh đưa đến! Vì sao em không tin?”

“Ai sẽ tin được chứ?” Hạ Tử Tinh ngay từ đầu đã không tin tưởng anh.

“Em muốn thế nào mới tin anh đây?” Lâm Lập Phong có chút vô lực.

“Không cần! Có tin hay không, còn quan trọng sao? Bây giờ không phải là cô ta đang ở bên anh sao? Vậy tôi là gì?! Lâm Lập Phong! Trong lòng anh thì tôi là gì?!” Hạ Tử Tinh đau lòng, ép hỏi anh.

Lâm Lập Phong không khỏi sửng sốt. Cô là gì? Vậy cô là gì?! Đây là vấn đề anh cũng cố ý trốn tránh! Đúng vậy! Cô là vợ anh ! Một người vợ đã bị anh quên lãng!

Trong lòng anh, cô là gì? Anh không rõ lắm! Không xác định được địa vị! Rất mơ hồ! Mà anh muốn cùng cô sống cả đời không? Vấn đề này cũng quá lớn! Anh còn chưa nghĩ tới!

Chẳng qua, mỗi lần đã nhìn cô và ngừoi đàn ông khác ở chung một chỗ, anh lại đố kỵ đến nổi điên! Anh cũn không rõ, trong lòng rõ ràng yêu Dư Tuyết Lâm, nhưng trái tim đối với cô lại luôn không yên lòng.

Anh biết mình là người đểu cáng! Không rõ mình yêu ai, muốn ai. Chỉ muốn giữ cả hai ở bên! Không muốn buông ai ra cả!

Lần này tới Pháp vốn để cho mình nhận rõ tình cảm với hai người, nhưng không ngờ lại thành phiền toái thế này, càng thêm khúc mắc!

“Đi! Em theo tôi trở về!” Lâm Lập Phong kéo tayHạ Tử Tinh.

“Buông!” Hạ Tử Tinh hất tay của anh ra, “Anh đừng quên! Tôi và Chris cùng tới. Sao có thể đi theo anh được?”

“Em——” Lâm Lập Phong giận đến nghiến răng.

“Anh về mà tìm Dư Tuyết Lâm của anh! Tôi sẽ không đi với anh! Tôi còn muốn cùng Chris du lịch Âu Châu bồi dưỡng tình cảm.” Mặt Hạ Tử Tinh mang theo vẻ mỉm cười, kích thích anh.

Khuôn mặt Lâm Lập Phong căng thẳng, tròng mắt tức giận như lưỡi kiếm sắc bén nhìn Hạ Tử Tinh. Mà Hạ Tử Tinh ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào anh, không có một chút dấu hiệu mềm hoá nào.

 

“Hạ Tử Tinh! Em đừng quên thân phận của mình! Em vẫn là vợ của Lâm Lập Phong tôi!” Lâm Lập Phong lần nữa bắt lấy tayHạ Tử Tinh.

” Anh còn nhớ có người vợ là tôi không? Lâm Lập Phong.” Hạ Tử Tinh cười lạnh.

“Anh……” Lâm Lập Phong lại thử giải thích.

“Đừng! Không cần giải thích nữa! Giừo có giải thích cũng chẳng khác nào che dấu cả!” Hạ Tử Tinh từng câu từng chữ nói, ánh mắt đen nhánh bị một tầng mờ mờ che.

“Hạ Tử Tinh! Rốt cuộc em muốn thế nào?!” Ánh mắt sắc bén của Lâm Lập Phong nhìn chăm chú cô.

“Ai đi đường người ấy!” Hạ Tử Tinh lạnh lẽo. Nếu không có ý định quay đầu lại, vậy thì quyết định được đau một lần luôn thể.

Lâm Lập Phong căng thẳng! Ánh mắt lạnh lẽo của Hạ Tử Tinh khiến anh hoảng hốt.

“Ý của em là, em muốn cùng hắn ta?” Lâm Lập Phong tức giận chỉ vào Chris.

“Đúng! Tôi muốn đi cùng Chris.” Cô hất tay anh ra, cười cười kéo tay Chris, nói với anh: “Tạm biệt! Lâm tiên sinh.”

“Em xác định muốn đi cùng hắn?!” Lâm Lập Phong không thể tin được nhìn chăm chú cô. Cô gái này luôn nói thương anh sao? Đây là cô gái dịu dàng đã mang bữa trưa cho anh sao?

Thoáng cái anh không thể nghĩ hai hình ảnh đó là một người!

Trên mặt anh lộ ra nụ cười lạnh. Thì ra con người thay đổi rất nhanh, rất kinh khủng! Rốt cục anh đã thấy rồi!

“Hạ Tử Tinh! Rốt cục tôi đã nhìn rõ em rồi!” Lâm Lập Phong cắn môi oán hận.

“Chúc mừng anh! Tôi cũng đã nhìn thấu anh rồi! Lâm Lập Phong.” Hạ Tử Tinh không chút yếu thế đáp lại anh một câu. Cô cũng không quay đầu lại mà kéo Chris rời đi.

Lâm Lập Phong nhìn bóng lưng họ rời đi, hai tay nắm thật chặt. Lúc này anh đau lòng, đau đớn sâu sắc, rõ ràng! Ai nói anh không cần cô? Anh quan tâm đến cô tới mức trái tim cũng đau đớn!

“Em có chắc muốn rời xa anh ta không?” Chris vỗ vỗ cánh tayHạ Tử Tinh. Bỗng nhiên, giọt nước mắt ấm áp rơi trên tay Chris, hắn kinh ngạc nhìn cô, thấy cô rơi lệ đầy mặt.

Trong lòng hắn kinh ngạc! Cảm giác đau lòng lan tràn toàn thân!

Hắn giơ tay lau nước mắt trên mặt cô, đau lòng hỏi: “Vì sao phải tự gạt mình? Em yêu anh ta thì hãy nói ra cho anh ta biết! Cần gì phải hành hạ mình?”

Hạ Tử Tinh đáp: “Tình yêu của tôi, đối với anh ta không đáng giá chút nào! Tôi không muốn vứt bỏ tôn nghiêm để yêu anh ta!”

“Em bỏ được sao?” Trái tim Chris mơ hồ đau đớn. Đối với sự si tình của cô, hắn vừa yêu, vừa hận, vừa đau lòng.

“Không có bỏ được cũng phải bỏ! Trong tình yêu, chỉ có yêu và không yêu! Yêu là yêu, mà không yêu thì chấm hết!” Hạ Tử Tinh vô cùng kiên quyết.

“Nếu quả thật em có thể từ bỏ, anh cũng vui mừng thay em. Chỉ hi vọng, sau này em sẽ không hối hận.” Chris nhắc nhở cô. Mặc dù, hắn rất vui khi thấy cô định buông tha tình yêu với Lâm Lập Phong, nhưng hắn cũng không mong sau này cô hối hận.

Hạ Tử Tinh lộ ra một nụ cười khổ, “Sẽ không. Chuyện tôi đã quyết định, tuyệt đối sẽ không hối hận.”

Từ khi cô bị ép gả cho Lâm Lập Phong, từ khi co yêu Lâm Lập Phong, cho đến bây giờ muốn rời khỏi Lâm Lập Phong, tất cả, cô chỉ có thể nói là ông trời trêu ngươi!

Nếu như đời này cô và Lâm Lập Phong không thể làm bạn đến già thì cô cũng nên nghe theo thiên mệnh mà rời xa anh thôi.

Trong tình yêu, miễn cưỡng sẽ không thể có hạnh phúc, dù có cũng không thể lâu dài. Chỉ có yêu thương, cam tâm tình nguyện mới có thể có hạnh phúc, mới có thể có tương lai.

Cô giương tròng mắt mông lung lên nhìn ánh trăng nơi chân trời, trong lòng lạnh lẽo.

Nếu không còn yêu nữa, có phải là nên rời đi không?

 

Sáng sớm ngày thứ hai, Chris và Hạ Tử Tinh lên máy bay rời Pháp, đi Thụy Sĩ. Công tác tuyên truyền ở Thụy Sĩ vừa hoàn thành, Chris cố ý đưa Hạ Tử Tinh đi trượt băng, hi vọng có thể làm cô thả lỏng tâm tình. Lại không ngờ rằng, trên sân trượt tuyết gặp Lâm Lập Phong và Dư Tuyết Lâm.

Quả là tình địch gặp nhau hết sức ngứa mắt!

Hạ Tử Tinh nhìn nụ cười ngọt ngào trên khuôn mặt Dư Tuyết Lâm đã cảm thấy cự kì chói mắt. Mà Lâm Lập Phong gương mặt lại lạnh băng như là băng tuyết vạn năm.

Anh nhìn Hạ Tử Tinh kéo tay Chris, cũng thấy chói mắt vô cùng.

Cô cố ý kéo tay Chris đi qua một bên, giữ khoảng cách với họ. Ở đó, Chris đang dụng tâm dạy Hạ Tử Tinh trượt tuyết. Lực thăng bằng của Hạ Tử Tinh xem ra thật không tốt, thường xuyên đứng không vững, dễ dàng té ngã.

Bọn họ cười nói vui vẻ, rồi ngã xuống lại ôm nhau, cùng ở một chỗ nghịch tuyết, thoạt nhìn như là trẻ con đang đùa bỡn. Vô cùng vui vẻ và lãng mạn!

Nhìn lại, trong mắt Lâm Lập Phong chất chứa sự đau khổ khiến anh tức giận muốn đi chém người.

Lâm Lập Phong không ngừng từ trên cao lao xuống, biểu diễn các động tác có độ khó cao và mang tính mạo hiểm, hấp dẫn khá đông người dõi theo, tiếng thán phục liên tiếp vang lên.

Dư Tuyết Lâm ngồi ở một bên nhìn Lâm Lập Phong đang trượt tuyết, bản thân mình lại nhàm chán đến chết. Ngoài mặt giả bộ vui mừng nở mày nở mặt, như là đã chiếm được Lâm Lập Phong từ trên tay Hạ Tử Tinh.

Nhưng cô hiểu, ở trong lòng Lâm Lập Phong, Hạ Tử Tinh có tồn tại. Nếu không, thấy Hạ Tử Tinh và Chris ở chung một chỗ anh sẽ không lạnh băng như thế!

Anh liều mạng trượt tuyết, là phát tiết sự tức tối sao?

Anh rõ ràng đang đố kỵ! Anh đố kỵ với Chris!

Nghĩ vậy, Dư Tuyết Lâm cảm thấy cả người lạnh băng. Trong lòng lại bắt đầu oán hận!

Hạ Tử Tinh có tài đức gì? Có người chồng ưu tú như Lâm Lập Phong, lại còn có tình nhân cực phẩm như Chris, hơn nữa cả hai người đàn ông đều chung tình với cô ta!

Điều này làm cho cô vô cùng oán giận! Dư Tuyết Lâm cô có gì thua kém Hạ Tử Tinh chứ? Vì sao hết lần này tới lần khác so với cô Hạ Tử Tinh đều tốt số hơn?

Thế giới này thật không công bằng!

Đôi mắt tràn đầy oán hận của Dư Tuyết Lâm nhìn chằm chằm vào Hạ Tử Tinh. Nếu ánh mắt sắc lạnh có thể trừng chết người thì sợ rằng Hạ Tử Tinh đã chết cả trăm ngàn lần rồi.

Ánh nhìn của Lâm Lập Phong dừng đến Chris bên cạnh Hạ Tử Tinh, châm chọc: “Anh chỉ ở đây dạy người khác trượt tuyết thôi sao? Chris. Chi bằng chúng ta so tài một trận đi!”

 

 

7 thoughts on “Tổng tài bức hôn – Chap 65

  1. Haiz…
    Tình yêu của Chris càng đọc càng thấy tội nghiệp anh quá!

    Tử Tình quyết định buông tay…dù đau cũng buông…vì lòng tự tôn nàng ko thể vứt bỏ đc nữa!

    Lập Phong ghen đổ ghèn hộc máu bắn từng tia địa … mang theo vô số đạn…=))

    Mụ Tuyết Lâm, Tinh tỷ ko có gì hơn mụ…chỉ đc cái ko lăng loàng như mụ thôi! Hừ…đồ con gái tởm!

    Thanks nàng Táo…ta bắt ghế đợt đến t7~~~

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s