Tổng tài bức hôn – Chap 62

Chap 62:

 

 

 

“Hai người đang làm gì?!”

 

Một thanh âm lạnh lùng bỗng nhiên vang lên, Hạ Tử Tinh và Chris đồng thời ngẩng đầu, thấy Lâm Lập Phong đứng ở phía sau bọn họ.

Trong lòng Hạ Tử Tinh một mảnh lạnh băng. Trong đêm tối, tròng mắt Lâm Lập Phong lộ ra vẻ đen nhánh và sắc bén đặc biệt, làm cô không nhìn thấy cảm xúc chân chính của anh. Chỉ có thể mơ hồ cảm nhận cơn giận của anh!

Sau đó, Hạ Tử Tinh phát hiện cô còn cùng Chris ôm nhau thật chặt. Hạ Tử Tinh lập tức nhảy ra cách xa Chris.

Lâm Lập Phong không bỏ qua từng nét bối rối trên mặt Hạ Tử Tinh. Cô lại dám ngả vào trong ngực người đàn ông khác? Trong mắt cô còn có người chồng là anh không?

“Tôi mới vừa nhắc đến ly hôn, em đã nhanh chóng đi tìm đối tượng như vậy?” Lời nói của Lâm Lập Phong như một thanh kiếm sắc bén đâm thẳng vào sâu thẳm trái tim Hạ Tử Tinh.

Hạ Tử Tinh chỉ cảm thấy trái tim đau đớn, mặt tái nhợt đi.

Cô cắn cắn môi, “Đúng! Không phải anh bảo tô tìm người đàn ông tốt để yêu sao? Tôi chỉ làm đúng theo lời của anh mà thôi.”

Lâm Lập Phong căng thẳng, cô nàng đáng chết này! Họ còn chưa chính thức ly hôn, cô đã vội dính lấy người đàn ông khác sao? Bên tai anh như còn thấp thoáng tiếng vọng câu nói của cô “em yêu anh”!.

Tại sao mới mấy ngày, cô trở nên lợi hại như thế? Thật là một người dễ thay đổi!

Lâm Lập Phong một phát bắt được tay nàng, lạnh băng: “Đi! Theo tôi về nhà!”

Hạ Tử Tinh hất mạnh tay anh ra, quật cường: “Tôi không muốn trở về. Tôi muốn ở lại đây.”

“Sau đó cùng hắn ta ở chung một chỗ?! Hạ Tử Tinh!” Lâm Lập Phong căm tức nhìn cô, ánh mắt cơ hồ muốn khiến đốt cô thành tro bụi.

“Đúng! Cô ấy muốn cùng ở với tôi!” Chris lập tức kéo tay Hạ Tử Tinh, “Hai người không phải muốn ly hôn sao? Vậy thì sớm ly hôn đi. Tôi vô cùng mong đợi!”

Lâm Lập Phong nhìn bọn họ nắm tay nhau, lửa giận bừng bừng thoáng chốc đốt thiêu rụi. Anh đẩy Chris ra, kéo Hạ Tử Tinh về ngực mình, mặt tràn đầy ý cảnh cáo: “Anh đừng quên ai mới là chồng cô ấy?”

Hạ Tử Tinh không sợ hãi đón nhận ánh mắt của anh, “Dù sao rất nhanh sẽ không phải nữa!”

“Em——!” Lâm Lập Phong tức giận cơ hồ muốn bóp chết cô nàng trước mặt này.

“Lâm Lập Phong, anh đừng khinh người quá đáng!” Chris cứng rắn tách Hạ Tử Tinh ra khỏi Lâm Lập Phong, “Hiện giờ Tử Tinh không muốn đi theo anh! Anh đừng quá phận!”

“Em thật sự không muốn đi với tôi?” Lâm Lập Phong nắm chặt đấm tay.

“Đúng! Tôi không muốn!” Hạ Tử Tinh lạnh lùng. Dù sao, anh cũng muốn ly hôn với cô, không phải sao? Anh vô tình vô nghĩa làm trái tim cô trở nên băng giá!

“Tốt!” Ánh mắt Lâm Lập Phong sắc bén nhìn chăm chú cô một lúc lâu, sau đó quyết định xoay người rời đi.

Hạ Tử Tinh nhìn bóng lưng anh rời đi, trong lòng không có chút vui vẻ nào. Chỉ có vô tận bi ai! Cô hiểu cơn giận của anh, nhưng anh có hiểu tấm lòng của cô không?

Anh đã không cần cô! Anh muốn ly hôn với cô, cô còn cần thiết lưu luyến không buông không? Nếu kết quả là tan vỡ, vậy thì dứt khoát một chút!

Câu nói “ly hôn” đó đã làm lòng cô nát tan! Anh có biết?

“Lập Phong, Lập Phong, anh muốn đi đâu?” Dư Tuyết Lâm nhìn vẻ mặt Lâm Lập Phong lạnh lẽo, lập tức chạy theo kéo tay anh.

“Anh phải đi về.” Lâm Lập Phong nhịn không được hất tay cô ta ra.

“Em cũng vậy. Có thể đưa em đi một đoạn đường không?” Cô đáng thương kéo tay anh.

“Ừ.” Anh hừ một tiếng, kéo tay cô cùng rời đi……

Ở trên xe, Lâm Lập Phong vẫn không nói gì, sự tức giận và buồn bã của anh hoàn toàn rơi vào mắt Dư Tuyết Lâm. Trong lòng Dư Tuyết Lâm tức giận không thôi! Không phải anh đã quên mất người ta sao? Sao vừa nhìn thấy cô ta ở chung cùng người đàn ông khác anh lại căm tức như vậy?

Chẳng lẽ anh đã bắt đầu nhớ lại chuyện trước kia?

Không được! Phải nghĩ biện pháp giữ anh lại! Trong mắt Dư Tuyết Lâm sóng sáng tia nhìn khác thường.

Trong đầu Lâm Lập Phong vẫn tái hiện hình ảnh vừa rồi Hạ Tử Tinh và Chris ôm nhau. Thật đáng giận! Cô gái này vừa nói thương anh, dứt lời đã nhảy vào ngực tên đàn ông khác?

Đây là tình yêu của cô đối với anh?! Thật buồn cười! Thật là tình yêu rẻ mạt!

Chết tiệt! Anh tức giận đập tay vào thành xe, xe hơi lập tức phát tiếng “rầm” một chút.

“Á!” Dư Tuyết Lâm nhìn xe bọn họ sắp đâm vào lan can phòng hộ ven đường, sợ hãi thét lên.

Lâm Lập Phong nhanh nhẹn đánh tay lái, chiếc xe lập tức trở về quỹ đạo vừa đi.

Dư Tuyết Lâm thở phào nhẹ nhõm, còn nghĩ là sẽ xảy ra tai nạn chứ? Cô cúi đầu đánh giá gương mặt Lâm Lập Phong như không có chuyện gì xảy ra, anh quan tâm đến người kia như vậy sao? Trong lòng cô lạnh lẽo.

Nếu so sánh, thì ở điểm nào thì cô cũng đều không thua người kia!

“Đến nhà em rồi. Tuyết Lâm.” Lâm Lập Phong vô cùng bình tĩnh nhắc nhở.

Dư Tuyết Lâm nhìn một chút, thật là đã đến cửa nhà rồi.

Cánh tay bóng loáng trắng nõn mềm mại vô hạn kéo xoa tay Lâm Lập Phong, nói với Lâm Lập Phong: “Anh vào uống ly cà phê nhé? Lập Phong.”

Lâm Lập Phong nhìn Dư Tuyết Lâm cười quyến rũ, trong lòng cảm thấy chút ảm đạm. Chẳng bao lâu trước đây, trên mặt Hạ Tử Tinh cũng là nụ cười xinh đẹp như vậy, mà hiện tại……

Trong lòng anh bỗng đau nhói. Tâm tình rất tồi tệ!

“Ừm, được không? Lập Phong.” Ánh mắt mù sương hơi suy tư, tiến tới gần anh, đôi môi đỏ bừng đang ở trước mắt anh.

“Xin lỗi, hôm nay anh không thoải mái. Lần sau đi.” Anh từ chối nhã nhặn.

“Vậy, được.” Dư Tuyết Lâm lộ ra một nụ cười mất tự nhiên. Cương quyết hôn lên mặt anh một cái, mới tỏ vẻ rất không tình nguyện xuống xe.

Đợi cô ta xuống xe xong, xe anh phóng vù như gió lướt qua. Dư Tuyết Lâm nhìn anh rời đi không chút lưu luyến tức giận tới mức đứng dậm dậm chân!

Thật đáng ghét! Cô tức giận cắn môi dưới. Lâm Lập Phong, anh chờ xem, tôi muốn dù không thể cũng phải thành có thể bắt được anh!

Lâm Lập Phong tức giận nằm trên giường, nhìn chằm chằm đồng hồ để bàn cạnh đầu giường, thời gian từng giây từng phút trôi qua, Hạ Tử Tinh vẫn chậm chạp chưa về!

Giờ đã là 2h sáng mà cô vẫn chưa về! Chẳng lẽ đêm nay cô ở chung với Chris?!

Vừa nghĩ tới việc giờ phút này Hạ Tử Tinh đang trong ngực Chris, anh tức phát điên!

Cầm điện thoại, lại để điện thoại xuống; nhấc lên lần nữa rồi lại một lần nữa để xuống!

Anh không thể gọi cho cô! Tại sao anh lại gọi cho cô chứ? Đó chẳng phải là nói với cô rằng anh đang chờ cô về sao?

Anh không thể gọi điện cho cô! Không thể yếu thế trước mặt cô được!

Nhưng, thật đáng chết! Trái tim anh lại lo lắng không yên, không thể bình tĩnh nổi!

Không phải là anh không quan tâm đến cô sao? Trong lòng anh không phải chỉ yêu Dư Tuyết Lâm thôi sao? Tại sao bây giờ anh lại tức giận như vậy? Lại đau lòng như vậy?

Anh nhắm mắt lại, không để mình tiếp tục suy nghĩ về cô! Nhưng, càng không muốn nghĩ đến thì bóng dáng cô lại càng rõ ràng trong anh!

Trong đầu, hình ảnh Hạ Tử Tinh và Chris thân mật hiện lên…… Lúc này có thật họ đang ở cùng nhau không? Cô muốn ở cùng Chris sao?

 

Lâm Lập Phong ở trên giường nhìn thời gian từ từ trôi qua, sắc trời ngày càng sáng lên, mà phòng bên cạnh vẫn không hề có tiếng phát ra.

Điều này chứng minh Hạ Tử Tinh vẫn chưa về!

Tâm tình Lâm Lập Phong càng ngày càng tệ hại! Trời sáng mau chóng mà cô vẫn chậm chạp chưa về!

Tối qua cô đã “hồng hạnh xuất tường”? Cùng tên Chris kia ở cùng nhau cả một đêm?

Tâm tình Lâm Lập Phong vô cùng phức tạp! Là giận? Là hận? Hay là lo lắng, đau lòng? Lúc này, anh không thấu hiểu chính tâm tư của mình nữa.

Anh từ trên giường đứng dậy, mở cửa phòng bên cạnh, mùi thơm đặc biệt chỉ thuộc về Hạ Tử Tinh ập vào mặt anh. Nhưng trong phòng không hề có cô.

Cô thật sự không về! Trong lòng anh bỗng thấy mất mát.

Đi xuống dưới, thấy Ngọc tẩu đang chuẩn bị bữa ăn sáng.

“Ngọc tẩu, bà có thấy Tử Tinh không?” Anh chờ mong nghe được đáp án khiến mình vui mừng.

“Từ tối qua đến giờ tôi chưa thấy thiếu phu nhân.” Ngọc tẩu bình tĩnh đáp.

Ánh mắt anh buông xuống, thật là cô đã không trở về! Cả tối không về! Cô nàng đáng ghét này! Rốt cuộc cô ở đâu?

“Chờ cô ấy về thì bảo cô ấy đến công ty tìm tôi!” Lâm Lập Phong hơi tức giận đối với Ngọc tẩu.

“Vâng.” Ngọc tẩu gật đầu, sau đó thấy Lâm Lập Phong xoay người rời đi.

“Thiếu gia, cậu còn chưa ăn điểm tâm.” Ngọc tẩu ở phía sau gọi anh.

“Không ăn.” Lâm Lập Phong cũng không quay đầu lại mà bước thẳng đi.

Ngọc tẩu nhìn anh rời đi, không khỏi than thở. Đôi vợ chồng này không biết còn có thể tiếp tục duy trì hay không?

Lâm Lập Phong trong phòng làm việc chờ suốt một ngày, vẫn không thấy Hạ Tử Tinh đâu, thậm chí ngay cả điện thoại cũng không nghe!

Lông mày rậm nhíu chặt, đầy bụng tức giận! Cô muốn thế nào? Anh gọi điện thoại về nhà, nghe điện thoại là Ngọc tẩu: “Thiếu phu nhân đã về chưa?”

“Còn chưa về.”

“Cái gì?! Đến giờ vẫn chưa về?” Lâm Lập Phong cầm điện thoại gào lên.

“Đúng vậy, thiếu gia.”

Lâm Lập Phong dập điện thoại, lập tức bấm số điện thoại của Hạ Tử Tinh, anh muốn hỏi cô, rốt cuộc cô muốn thế nào?

Hạ Tử Tinh nhìn trên điện thoại biểu thị Lâm Lập Phong gọi tới, cô lạnh lùng cười một tiếng, tìm cô làm gì? Không phải là không quan tâm tới cô sao? Không phải là muốn ly hôn với cô sao?

Cô lười biếng ấn nút nghe, lạnh băng hỏi: “Chuyện gì?”

“Em đang ở đâu?” Thanh âm tức giận của anh vang lên như mang theo sự đè nén.

Hạ Tử Tinh ở trong điện thoại cười lạnh: “Tôi ở đâu có quan trọng không?”

“Em đừng nói với tôi là cả đêm qua em cùng tên Chris kia ở chung một chỗ đấy?!” Anh híp ánh mắt nguy hiểm.

“Vậy thì sao?”. Cô không sợ hỏi lại.

“Em dám!”. Lâm Lập Phong quả thực tức đến nghiến răng nghiến lợi.

“Có gì mà tôi không dám? Rất nhanh thôi tôi sẽ lại độc thân. Tôi phải nắm chặt cơ hội quen biết người đàn ông mới.” Hạ Tử Tinh cố ý chọc giận anh.

“Em——!” Lâm Lập Phong giận muốn bẻ gãy cổ cô. ” Hạ Tử Tinh, tôi cảnh cáo em, tốt nhất em nên về nhà trong vòng 30 phút nữa! Nếu không hãy tự gánh lấy hậu quả!”.

“Hừ!” Hạ Tử Tinh hừ lạnh một tiếng, “sập” một tiếng đóng di động.

Cô lại dám ngắt máy?! Lâm Lập Phong giận không thể tha thứ! Điện thoại trong tay đập vào vách tường lạnh lẽo, nát bấy.

Tiêu Quân thấy Lâm Lập Phong tức giận bừng bừng từ phòng làm việc đi ra, nhìn lại điện thoại đã thành sắt vụn trên mặt đất, bất đắc dĩ lắc đầu. Đây là chiếc điện thoại thứ ba đã lừng lẫy hy sinh.

Xem ra lực sát thương của Lâm thiếu phu nhân thật rấy cường đại nha!

“Tiêu Quân, gọi điện về Lâm gia gặp Dương quản gia, tôi muốn một lúc sau nhìn thấy Hạ Tử Tinh!”.

“Vâng.” Tiêu Quân cung kính.

“Tôi ở nhà đợi.” Câu nói Lâm Lập Phong vừa dứt đã thấy anh vội vã rời đi rồi.

Tiêu Quân thở dài một hơi, đến giờ mà tổng tài vẫn chưa rõ trong lòng mình ai quan trọng nhất sao? Hi vọng anh có thể sớm giác ngộ một chút.

Khi Hạ Tử Tinh thấy Dương quản gia dẫn đoàn vệ sĩ Lâm gia xuất hiện trước mặt mình, cô chỉ lộ ra vẻ cười lạnh.

“Thiếu phu nhân, thiếu gia muốn gặp cô. Mời cô mau chóng về nhà.” Dương quản gia cung kính với Hạ Tử Tinh.

“Xin lỗi, tôi không muốn gặp anh ta.” Hạ Tử Tinh lạnh lùng.

“Nếu hai người có hiểu lầm thì nên bình tĩnh nói chuyện, không nên để hiểu lầm ảnh hưởng tới tình cảm vợ chồng.” Dương quản gia khổ khẩu bà tâm khuyên nhủ cô.

Hiểu lầm? Bây giờ anh muốn ly hôn với cô? Bọn họ còn có cái gì tốt đẹp?

Hay là anh muốn cô về nhà bàn chuyện ly hôn. Cô biết là chuyện gì sẽ tới thì vĩnh viễn cũng không tránh khỏi.

 

 

 

——————————————-

 
Về đến nhà, cô nhìn thấy khuôn mặt Lâm Lập Phong xám xịt ngồi trên ghế salon, lông mày nhíu chặt, căng thẳng.

Xem ra anh rất tức giận! Ngọc tẩu đứng bên cạnh vẻ mặt lo lắng. Hạ Tử Tinh cười nhẹ với Ngọc tẩu một tiếng.

“Thiếu gia, thiếu phu nhân đã về, không có chuyện gì nữa thì tôi về Lâm gia.” Dương quản gia cung kính nói với Lâm Lập Phong.

“Vất vả rồi.” Lâm Lập Phong vẫn lạnh lùng. “Ngọc tẩu, bà cũng đi xuống đi.”

Hạ Tử Tinh lạnh mắt nhìn Ngọc tẩu và Dương quản gia rời đi, tự mình lên tầng hai, trở về phòng.

Lúc cô đóng cửa, cánh tay Lâm Lập Phong nhanh chóng chặn cửa phòng. Sau đó, cô đã nhanh chóng bị Lâm Lập Phong áp đảo, ngã xuống giường.

“Anh muốn thế nào?” Hạ Tử Tinh lạnh lẽo nhìn Lâm Lập Phong.

Lâm Lập Phong khinh miệt cười một tiếng, ” Tôi muốn thế nào? Là em muốn thế nào mới đúng? Hạ Tử Tinh! Tối hôm qua em một đêm không về, rốt cuộc em đi đâu?”

“Chuyện của tôi, không cần anh quan tâm!” Hạ Tử Tinh quay mặt qua chỗ khác.

“Em đừng quên tôi là chồng em!” Lâm Lập Phong khẽ gầm lên.

“Vậy thì sao? Rất nhanh sẽ không phải nữa!” Cô lạnh lùng, trái tim cô cũng lạnh băng.

Anh nắm cằm cô: “Một ngày chúng ta chưa ly hôn, em vẫn là người của tôi! Hạ Tử Tinh.”

Hạ Tử Tinh cười nhạt, xem thường lời nói của anh.

Anh bỗng nhiên xé mở áo cô, da thịt trắng nõn lập tức hiện ra trước mắt anh, bàn tay to lớn ấm nóng của anh đặt lên trên cổ cô, cô không khỏi chấn động cả người.

“Anh rốt cuộc muốn thế nào?” Tròng mắt cô trong suốt nhìn chăm chú anh.

“Tối hôm qua tên Chris đó có phải vuốt ve em như vậy không?” Tròng mắt đen nhánh của anh tràn ngập nguy hiểm.

“Anh ——!” Hạ Tử Tinh nhất thời chán nản. Anh rõ ràng nghĩ rằng tối qua cô ở cùng Chris. Cô vĩnh viễn sẽ không nói cho anh biết, tối qua cô ngủ ở nhà mẹ đẻ.

Anh càng để ý cô và Chris ở chung một chỗ, cô lại hết lần này tới lần khác cùng Chris dây dưa không rõ, cô muốn anh tức giận, muốn anh càng tức giận, cô muốn anh phát điên!

Muốn cùng cô ly hôn sao?! Anh tàn nhẫn tổn thương trái tim cô, cô cũng sẽ không để anh sống tốt!

“Đúng! Anh ấy đối với tôi vô cùng nhẹ nhàng, tôi vô cùng hưng phấn.” Hạ Tử Tinh lộ ra một nụ cười vô cùng dịu dàng.

“Em ——!” Lâm Lập Phong tức giận nâng tay lên.

Hạ Tử Tinh nhìn anh giơ tay lên cao, đôi mắt đen căng thẳng, “Anh muốn đánh tôi? Cứ đánh đi! Dù sao cũng không phải lần đầu tiên!”

 

 

 

5 thoughts on “Tổng tài bức hôn – Chap 62

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s