Tổng tài bức hôn – Chap 60

Bạn bị thích bài Chầm chậm của Tôn Lệ. Nghe lời bài hát, cứ như nghe câu chuyện tình yêu của Tôn Lệ và Đặng Siêu vậy! Bạn rất thích cặp đôi này!

“Để những gì đã từng bỏ lỡ trong quá khứ sẽ chầm chậm đến

Để em và anh

Chầm chậm đợi chờ, chầm chậm yêu thương

Để những việc bất ngờ

Xuất hiện dần dần trong phỏng đoán

Để trái tim chúng ta đập chậm hơn một nửa!”

 

M>n đọc tr vui vẻ! ^_^

Chap 60:


“Lập Phong, thổi nến đi.” Hạ Tử Tinh nhắc anh lần nữa.

Lâm Lập Phong nhẹ thổi, nến tắt, ánh mắt vẫn dừng trên mặt cô.

“Chúng ta ra vườn hoa ăn bánh ngọt đi.” Hạ Tử Tinh đang cầm bánh ngọt dẫn Lâm Lập Phong đi tới vườn hoa, ngồi xuống bàn đá bên cạnh.

Lâm Lập Phong ngồi cạnh bàn đá, thấy trên bàn đã để rất nhiều món, nào nước trái cây, đồ ăn, còn có cả rượu đỏ. Xem ra cô đã chuẩn bị tất cả chờ anh trở về.

“Trước khi cắt bánh ngọt, em cũng ước nguyện xem sao.” Hạ Tử Tinh ngồi trước mặt anh, hai tay nắm chặt, cầu khẩn: “Hi vọng sức khỏe Lập Phong sớm hồi phục.” Mau chóng nhớ ra em! Câu phía sau là cô lặng lẽ nói từ dưới đáy lòng. Cô không muốn anh bị áp lực tâm lý, cô chỉ có thể yên lặng cầu nguyện trong lòng mình.

Ánh trăng nhu hòa hắt ánh sáng lên mặt cô, như một tầng sương mỏng, làm cô càng thêm thanh lệ động lòng người.

Bọn họ ngồi đối diện cùng ăn bánh ngọt, chung quanh vô cùng yên tĩnh, có thể nghe thấy cả tiếng côn trùng phát ra.

Hạ Tử Tinh ngẩng đầu nhìn chút bánh ngọt dính trên khóe miệng Lâm Lập Phong, cô cầm khăn giấy nhẹ nhàng giúp anh lau vệt dính.

“Cám ơn.” Anh khẽ mỉm cười với cô, trong giây lát thất thần trong ánh mắt mông lung sâu đậm của cô.
Cô lộ ra nụ cười mê hồn, sau đó đúng lúc chiếc đinh hương liếm qua khóe miệng anh. Cả người anh sững sờ! Mùi thơm trên người cô bao trùm chóp mũi anh, thoáng chốc mê hoặc trái tim anh.

 

Khi cô xoay người lại, cười nhẹ nhàng nhìn anh, anh vẫn chưa hết kinh ngạc.

“Bánh ngọt ăn ngon không?” Khuôn mặt cô nén cười nhìn anh. Dĩ nhiên không thể bỏ qua vẻ mặt thất thần của anh.

“Ăn ngon.” Anh trầm giọng.

“Vậy thì ăn thêm miếng nữa.” Cô đem một khúc bánh ngọt đặt vào đĩa anh.

Anh cúi đầu ăn bánh ngọt nhưng lại không biết nó có vị gì. Trong đầu óc anh là cô, là mùi hương của cô, rất lâu không cách nào tan biến.

“Ăn xong bánh ngọt em cho anh xem một thứ.”

Anh giương đôi tròng mắt ngăm đen lên nhìn chăm chú cô, “Thứ gì?”

Cô cười một tiếng: “Đợi lát nữa anh sẽ biết.”

Đến khi anh nhìn thấy pháo hoa trên tay cô, anh rốt cục lộ ra một nụ cười đã lâu không thấy.

“Em cũng thích chơi cái này?” Anh có chút kinh ngạc nhìn cô. Dư Tuyết Lâm sợ nhất đốt pháo. Trước kia, mỗi khi anh chơi pháo hoa, cô ấy đều sợ hãi trốn một bên. Không ngờ, anh và cô lại có cùng sở thích.

Điều này làm tăng thêm không ít hảo cảm của anh với cô!

“Trước kia chúng ta thường cùng nhau chơi như thế, ở khách sạn lưng chừng núi.” Hai mắt cô cong cong như cười nhìn anh, hi vọng anh có thể nhớ ra một chút gì đó.

Anh bỗng u mê, có chuyện này sao? Anh nhắm mắt lại, thoáng qua hình ảnh mấy người rất mơ hồ. Bọn họ thường xuyên chơi pháo hoa sao?

“Rất tiếc, anh không nhớ nổi.”

“Không sao.” Cô rất kiên nhẫn. Cô phải từ từ đợi anh nhớ lại tất cả. Cô nhất định phải có lòng tin, anh sẽ nhớ ra cô, nhớ lại tình cảm ngọt ngào của họ lúc trước, kể cả sự đau khổ!

Có đôi khi cô phân vân, trí nhớ trước kia về cô của anh đã làm để anh quá đau khổ nên anh mới cố ý quên cô chăng?

“Chúng ta cùng nhau chơi đi.” Cô đưa cây pháo cho anh.

Anh nhận lấy pháo vương chút khói, khói pháo hoa nhanh chóng bao phủ quanh hai người. Buổi đêm ở đây rất đẹp, bọn họ được bao phủ bởi một màn khói mờ ảo, dường như quay trở lại thời khắc lúc ấy bọn họ ở khách sạn lưng chừng núi.

Hạ Tử Tinh có chút hoảng hốt, gần như coi là thời khắc tốt đẹp của họ trước kia. Cô ngơ ngác nhìn anh, anh tới trước mặt cô, gương mặt đẹp trai như vậy, vui vẻ như vậy, nhưng đã không còn là anh của ngày xưa!

Cô thà bị anh hành hạ, bị anh lạnh lẽo châm chọc, hay là bị anh giam cầm! Cũng tình nguyện bị anh hận như trước kia! Trước đó anh còn nhớ rõ cô!

Anh bây giờ, vừa ôn hòa lại thân mật như vậy, làm cô cảm thấy rất xa lạ!

Cô thà để cả đời làm kẻ địch của anh cũng không muốn làm người xa lạ với anh! Nước mặt nóng hổi chảy cuồn cuộn không cách nào ngăn được.

“Cái này cho em.” Lâm Lập Phong vui vẻ đưa một tép pháo hoa vào trong tay cô.

Cô chớp chớp lông mi, một giọt nước mắt ấm áp rơi vào tay anh. Anh ngẩn người, ngẩng đầu nhìn gương mặt cô tràn đầy nước mắt, trái tim anh rúng động.

“Tại sao khóc?”

Hạ Tử Tinh vội vàng lấy tay lau nước mắt, “Không có chuyện gì. Em không sao.”

Trong lòng anh buồn bực không thôi, cảm giác này làm anh không thể hô hấp được. Vì sao cô khóc trước mặt anh? Chẳng lẽ anh làm cô quá đau khổ?

“Nếu như, nếu  em cảm thấy đau khổ. Chi bằng,  chúng ta ly hôn vậy.” Anh cũng thấy khổ sở.

“Cái gì?” Hạ Tử Tinh đột nhiên đứng lên, tức giận: “Anh muốn ly hôn với em?!”

“Anh không muốn nhìn em đau khổ. Nếu ở cùng nhau mà đau khổ như thế vì sao phải cố miễn cưỡng mình?” Anh thở dài một hơi.

“Anh cảm thấy đau khổ sao? Vì không thể bên người yêu Dư Tuyết Lâm của anh?!” Cô đau lòng lên án anh.

“Anh……” Trong trí nhớ của anh, quả thật anh chỉ yêu Dư Tuyết Lâm, bỗng dưng xuất hiện một “cô vợ” làm anh thấy bối rối.

“Anh chỉ hi vọng em không đau khổ như vậy.”

“Vậy anh nhớ lại em đi, nhớ lại em đi!” Cô ngồi bên cạnh ôm lấy anh.

Lâm Lập Phong cúi đầu nhìn cô gái trong ngực, anh biết mình làm cô tổn thương rất sâu đậm.

“Xin lỗi, anh thật sự không nhớ ra em.”

Cô ngẩng đầu vuốt ve mặt anh, da diết đau lòng hỏi: “Vì sao? Vì sao hết lần này tới lần khác không nhớ ra em?”

“Anh không biết.” Anh cũng rất khốn khổ.

“Có phải kí ức về em làm anh không chịu đựng được? Cho nên anh mới không nhớ nổi em?” Cô thê lương hỏi anh.

“Thật sự anh không muốn làm mất thời gian của em.” Anh nói ra ý nghĩ trong lòng mình.

“Anh không hề làm mất thời gian của em!”

“Dù sao em còn trẻ như vậy. Em có thể tìm được một người đàn ông tốt.” Anh nói khó khăn, chẳng biết tại sao trái tim mình đau như vậy?

“Anh để em đi tìm người đàn ông khác?” Hạ Tử Tinh kinh ngạc đưa mắt nhìn anh.

Thời gian mới qua chẳng bao lâu mà anh đã độ lượng đến mức này sao? Trước kia chỉ cần nhìn thấy cô ở gần người đàn ông khác, anh sẽ khó chịu, điên cuồng, trở nên lạ lùng, cố tình gây sự.

Hiện tại anh lại muốn cô đi tìm người đàn ông khác?

Trong lòng cô như bị ai đó hung hăng bóp ngẹt! Cô không thể tin nhìn anh, nếu trước kia Lâm Lập Phong là “ma quỷ” thì bây giờ anh quả là “satan tái thế”!

Anh lại có thể nói ra lời vô tình vô nghĩa như vậy? Vì muốn cùng Dư Tuyết Lâm là vợ chồng nên anh vứt bỏ cô không thương tiếc?!

Trong đầu cô nhớ lại câu nói của anh từ rất lâu “Cả đời này anh sẽ không phụ em!”, câu nói đó mới chỉ cách đây không tới hai tháng! Nhanh như vậy anh đã quên mất?

“Anh nói cả đời sẽ không phụ em! Lâm Lập Phong! Anh còn nhớ hay không?” Cô tan nát cõi lòng lên án anh.

Lâm Lập Phong cả người sửng sốt! Thoáng chốc trên mặt tái nhợt.

Cả đời này anh sẽ không phụ em! Tử Tinh.

Trong đầu anh ầm vang một tiếng nổ. Thoáng như nhớ ra một cái gì đó, nhưng nó quá mơ hồ.

“Lâm Lập Phong! Anh nghe đây! Em sẽ không ly hôn với anh! Mãi mãi sẽ không!” Hạ Tử Tinh đứng lên hung hăng nói, rồi lấy tốc độ nhanh nhất xoay người rời đi.

Lâm Lập Phong nhìn bóng lưng cô ảm đạm buồn thương rời đi, trong lòng như bị một cây bông nhồi vào, có cảm giác không thở được.

Anh thật sự muốn cô rời đi sao? Cô là vợ anh, dù anh có mất đi trí nhớ hay không thì cũng không nên tùy tiện bảo cô rời đi chứ?
Có phải anh đã quá vô tình? Chỉ do nhìn sự buồn khổ đau đáu trong mắt cô, anh có chút không đành lòng. Anh chỉ hi vọng cô không phải đau khổ quá mà thôi, mỗi lần nhìn cô rơi lệ anh lại thấy tim mình đau đớn như bị bóp nát.

Hạ Tử Tinh rơi nước mắt chạy về phòng, đóng sầm cửa lại, cô yếu ớt ngồi trượt xuống đất. Cô nghĩ đến lời nói khách sáo xa cách của anh mà đau lòng! Cô hiểu đây chỉ là lừa mình dối người mà thôi. Nếu anh kiên quyết muốn ly hôn, cô không thể phản đối nổi!

 

“Cả đời này anh sẽ không phụ em! Tử Tinh..

Cả đời này anh sẽ không phụ em! Tử Tinh.

……”

Trong đầu cô không ngừng quay quanh những lời này! Anh sẽ không phụ em! Nhưng tại sao không tới 2 tháng mà anh đã thay đổi rồi?

nguyện cho là có thể cùng hắn cặp tay Gong độ cả, không nghĩ tới hết thảy cũng là bọt nước Kính Nguyệt? Một khi tỉnh lại, chẳng còn gì cả!

Chẳng lẽ tất cả sự ngọt ngào đó chỉ là một giấc mộng đẹp? Hiện giờ nên tỉnh mộng?

Vì sao hết lần này tới lần khác anh quên cô, mà lại nhớ kỹ Dư Tuyết Lâm? Nguyên nhân trong đó là gì chứ?

Cô có nên lẳng lặng rời đi, thành toàn cho bọn họ không đây?

 

 

————————-

 

 

Sáng sớm tỉnh lại, Lâm Lập Phong ngồi vào bàn ăn, không thấy khuôn mặt Hạ Tử Tinh nhẹ nhàng mỉm cười đâu mà là môt Ngọc tẩu lạnh lùng. Buổi sáng hôm nay, cô không xuống ăn sáng cùng anh rồi.

Trước đây mỗi sáng sớm, gương mặt cô đều mang vẻ hạnh phúc tràn đầy nhìn anh ăn sáng. Chắc cô còn đang tức giận. Ánh mắt của anh không khỏi nhìn lên tầng hai, nơi cửa phòng của cô.

Nhìn lại bữa sáng hôm nay, quả đen sẫm kia không biết là thứ gì? Nhìn lại gương mặt Ngọc tẩu, vẫn như băng sương ngàn năm vậy!

“Đây là cái gì? Ngọc tẩu.”

“Trứng gà.”

“Trứng gà sao lại đen như vậy?” Lúc trước trứng gà trắng bóc, trông vô cùng ngon lành.

“Không có cách nào cả, thiếu phu nhân tức giận, không xuống làm bữa sáng. Chúng tôi chỉ là những hạ nhân tay chân vụng về, dĩ nhiên không làm được trứng gà ngon như thế.” Khẩu khí Ngọc tẩu vô cùng không tốt.

“Ừm.” Thì ra là bà ấy tức giận thật sự. Anh cúi đầu, uống một hớp cà phê. Gì chứ! Thật là đắng mà! Cơ hồanh muốn phun ngay ra. “Đây là cái gì? Đắng như vậy?”

Ngọc tẩu liếc nhìn anh một cái: “Đắng? Tôi cảm thấy điều này là rất đúng khi so sánh với nỗi khổ trong lòng thiếu phu nhân, còn không bằng một phần vạn?”

Lâm Lập Phong cười khổ. Anh phát hiện ra tức giận không chỉ có Hạ Tử Tinh. Ngay cả Ngọc tẩu chăm nom anh lớn lên từ nhỏ cũng tức giận ! Hạ Tử Tinh có cái sức mạnh gì mà ngày cả Ngọc tẩu cũng lãnh đạm với anh đến thế?

“Ngọc tẩu……”

“Đừng gọi tôi nữa! Tôi cho cậu biết, thiếu gia, nếu như cậu ly hôn với thiếu phu nhân, tôi cũng không muốn ở lại nữa.” Nói xong, Ngọc tẩu hiên ngang rời đi. Mà mấy cô giúp việc đứng bên cạnh bà cũng bất bình tức giận theo sát rời đi.

Lâm Lập Phong mở to mắt, phản rồi! Phản rồi! Người làm nhà anh hoàn bộ đã bị Hạ Tử Tinh mua chuộc! Họ đều là những thân tín của anh, hiện tại lại biến thành người của Hạ Tử Tinh? Sức ảnh hưởng của Hạ Tử Tinh thật rất lớn a!

Ly hôn? Trong đầu anh lại hiện lên chữ này. Anh có thật muốn ly hôn với cô không? Tại sao trái tim mơ hồ đau thương đây?

 

 

 

2 thoughts on “Tổng tài bức hôn – Chap 60

  1. Cho anh ly hôn…ai đau đớn lăn lóc lê lết bik liền!
    Anh muốn tỷ đi tìm “zai khác” trc tiên anh phải tự biết bản thân mình muốn j cần j nha…chứ đừng có đến lúc đó lồng lộn lên như ai chọc thiết móc gan anh ra! haiz…
    Tình tỷ bảo đúng…anh bi h chẳng khác nào Saran tái thế!

    Thanks nàng…hni 1 ngày đọc 2 chap…thật sự rất thix~~~
    E hèm…ta tham 1 tí…nàng cho ta chap đều đều nhá! Hehe~
    Chứ đoạn này mà đọc ngắt quảng tức điên mất thôi ~ Hixhix

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s