Giấc mộng giang sơn – Chương 69 + 70

 

Chương 69: Tự phụ

Bắc Thần Thiên không xấu hổ đặt mông ngồi bên cạnh nàng, cánh tay hữu lực ôm nàng vào trong lòng, thở dài trừng mắt nhìn nàng, nói: “Tốt xấu gì ta cũng là vì nàng mới trở thành bộ dáng này, ngay cả quân kỹ cũng giả trang, nàng không an ủi còn đi giễu cợt ta, aiz, ta tạo nghiệt khi nào mà gặp phải nữ nhân không có lương tâm như nàng a~.”

 

“Ta vốn không có lương tâm như vậy, ngươi chẳng lẽ không biết?” Lâm Phong nhún nhún vai đáp, nói không thèm để ý: “Dù sao ngươi đánh chết ta thì chỉ sợ tính cách này vẫn không thay đổi được, nói thật, nếu như không muốn có ngày bị ta bán đứng, ngươi nên cách ta xa một chút thì hơn.”

 

Bị thiên hạ đệ nhất mỹ nam tử mờ ám ôm vào trong ngực phóng điện, nhưng nữ tử này sắc mặt sắc không đổi, hô hấp cũng không rối loạn nửa phần, làm cho Bắc Thần Thiên mặt đầy thất bại trừng mắt nhìn nàng, đồng thời cảm thán sâu sắc.

 

“Bán đứng?” Bắc Thần Thiên cười cười, từ ngữ này đối với hắn tương đối mẫn cảm, nhưng sắc mặt hắn không thay đổi, như không hề để ý, như thật cao hứng: “Nàng có thể nói như vậy, kỳ thật là trong lòng nàng đã lệch hướng về ta rồi, tốt lắm, tốt lắm.”

 

Đối mặt với khuôn mặt tươi cười của, Lâm Phong suýt nữa chán nản, nghiêm mặt gằn từng chữ nói: “Bắc   Thần   Thiên! Ta không nói giỡn!”

 

“Ta biết.” Cánh tay ép chặt, đôi mắt hẹp dài thản nhiên nheo lại, Bắc Thần Thiên tiến đến bên tai Lâm Phong cười nói: “Bất quá nàng không có cơ hội này, ta biết rõ con ngươi của nàng. Mặc dù là một tiểu nhân nhưng nàng là một tiểu nhân rất thông minh, hơn nữa tính cách lại có chút lười biếng, không muốn bị sai sử, ai mang cho nàng lợi ích nhiều, nàng sẽ lệch hướng về phía người đó. Chỉ cần ta có thể mang lại cho nàng đủ ích lợi, một vị trí hòan hảo, cho nàng những thứ nàng muốn, lòng nàng sẽ nghiêng về phía ta, trước đó vài ngày ta đã bảo Doãn Tình thông tri với nàng, ta đã nói rất rõ ràng, nàng lại không nghe không hiểu đi?”

 

“Hừ, tự phụ!” Lâm Phong trừng mắt, rồi lại không thể không thừa nhận, đây là sự thật, Bắc Thần Thiên hiểu rõ nàng đã xâm nhập đến linh hồn, cũng như nàng hiểu rõ Bắc Thần Thiên vậy.

 

“Không không không, đây là tự tin.” Bắc Thần Thiên lắc đầu nghiêm túc nói: “Ta cũng đã quyết định, nếu sự việc đã rồi cũng chỉ có thể nhận lấy, nếu muốn có được phải không từ thủ đoạn mà tranh đoạt, mặc kệ như thế nào cũng không dễ dàng buông tay, tựa như vương vị của ta vậy.”

 

Tuy rằng bộ dạng hắn đang đắc ý dào dạt, khí sắc y như thật, vừa tự đại cuồng vọng lại rất vô sỉ, Lâm Phong lại không cách nào phủ nhận là nam nhân anh tuấn tới cực điểm này thoạt nhìn qua thôi cũng đã rất đẹp trai rồi, chỉ là ăn vận nữ trang có chút phá phong cảnh nha.

 

Cùng vương vị của hắn giống nhau sao? Lâm Phong lại ngạc nhiên một chút, chính nàng cũng thật không ngờ, nàng trong lòng Bắc Thần Thiên, địa vị đã quá cao rồi.

 

“Hắc hắc, nếu có một ngày ta thật sự phản bội ngươi, vậy ngươi có muốn đuổi giết ta đến chân trời góc biển không?” Lâm Phong cười rộ lên, nghĩ tới từng trò khi xem qua mấy ngôn tình tiểu thuyết, rất nhiều vị sau khi biết mình bị “phản bội” đã nổi trận lôi đình, nhớ tới rất nhiều câu kiểu nói cùng loại “Không nên phản bội ta, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng”, đột nhiên có chút chờ mong, phản ứng của Bắc Thần Thiên có thể giống mấy nam nhân đó không?

 

“Đương nhiên.” Bắc Thần Thiên thản nhiên hừ một tiếng, khẳng định gật đầu, không đợi Lâm Phong có phản ứng gì, lại thâm tình nói một câu: “Đuổi tới chân trời góc biển, cũng muốn bắt nàng trở về tiếp tục làm Ám Vương của ta.”

 

Lâm Phong vừa nghe, nhất thời lông tóc dựng đứng, run rẩy nổi da gà, thiếu chút nữa nhảy dựng lên trong lòng hắn, lại bị Bắc Thần Thiên ấn lại.

 

Bắc Thần Thiên lắc đầu, nghi hoặc nói: “Nàng bây giờ không phản bội ta, vội vã trốn thoát như vậy làm gì? Ta không phải cọp, sẽ không ăn nàng.”

 

“Bắc Thần Thiên, ngươi đừng có đùa giỡn kiểu này, ngươi cho rằng ngươi là tình thánh sao?!” Lâm Phong nhất thời không tránh được cánh tay của hắn, lại không muốn kinh động hộ vệ bên ngoài, không thể làm gì khác hơn là trừng mắt liếc nhìn hắn một cái, khóe miệng co quắp nói.

 

“Ta là tình thánh thì có thể đến bây giờ còn không có một phi tần nào sao? Nàng không thể oan uổng ta như vậy!” Vẻ mặt Bắc Thần Thiên biểu hiện “ta rất bị thương”, ai oán trừng mắt nhìn Lâm Phong, Lâm Phong thấy vậy trong lòng bỗng sợ hãi.

 

Lâm Phong biện hộ, cảnh giác theo dõi hắn: “Ngàn vạn lần đừng nói ngươi yêu ta, nếu không ta nôn mửa một ngày một đêm đó.”

 

Bắc Thần Thiên cười tủm tỉm nói: “Ta nói ta xem trọng nàng, được không?”

 

Lâm Phong: “…”

 

Gió thu lá rụng, trời đang ấm bỗng có điểm lạnh…

 

 

“Ta nói thật.” Trầm mặc hồi lâu, Bắc Thần Thiên dường như biết Lâm Phong đang suy nghĩ gì, mỉm cười mở miệng nói: “Bị phản bội là do năng lực của nam nhân không đủ, không cách nào thỏa mãn được nữ nhân thôi, đổ trách nhiệm lên người nữ tử, làm như một chút cũng không phải do mình, đó chỉ có kẻ nhu nhược mới gây nên. Nếu như nàng phản bội ta, chỉ có thể chứng minh mị lực của ta quá kém, hoặc là ích lợi ta chu cấp cho nàng còn chưa đủ nhiều, ta đây không thể làm gì khác hơn là đuổi theo đem nàng trở về, thỏa mãn nàng nhiều hơn, để nàng tiếp tục nghiêng hướng về ta.”

 

Lâm Phong đổ mồ hôi, mặc dù biết từ “thỏa mãn” này có hàm nghĩa trên nhiều phương diện, cũng không phải có ý tứ mập mờ như vậy, nhưng tại sao lại nghe thấy không thích hợp a~.

 

“Ngươi đối với bộ hạ phản bội mình, hình như không phải khoan dung như vậy.” Lâm Phong hồ nghi nói.

 

“Cái này không giống nhau, ta không coi trọng bọn họ, lại không nhận thức bọn hắn, làm sao có thể so sánh với nàng?” Bắc Thần Thiên nói dĩ nhiên, thần thái hai mắt sáng láng nhìn Lâm Phong, thanh âm trầm thấp cực kỳ hoặc: “Ta nhận thức rõ nàng, sẽ không để nàng có thể chạy mất, ta sẽ không cho nàng có cơ hội phản bội mình.”

 

“Càng ngày càng tự phụ!” Lâm Phong hừ lạnh một tiếng, trở mình xem thường.

 

” Là càng ngày càng tự tin mới đúng, hơn nữa ta nhận thấy ta tự tin không có gì là không ổn.” Bắc Thần Thiên cười hắc hắc, nghiêm trang nói: “Nàng xem ta là loại nam nhân không cách nào thỏa mãn phụ nữ sao? Vừa rồi không phải nàng cũng sờ qua rồi?”

 

Lâm Phong: “…”

 

Rất muốn phản bác tên hỗn đản tự đại này một chút, nhưng sau lúc Lâm Phong đánh giá khuôn mặt tuấn mỹ tinh xảo cùng với vóc người thon dài to lớn có thể nói là hoàn mỹ không giống người bình thường của hắn, nàng lại cảm giác không thể mở miệng nổi. Hơn nữa lấy trình độ phúc hắc của Bắc Thần Thiên, nói thêm gì nữa không biết chừng hắn sẽ thốt ra một câu “Nếu không nàng tới thử xem?” quá, suy nghĩ một chút, Lâm phong vứt bỏ ý định tiếp tục tranh luận cùng hắn.

 

Câu trả lời của Bắc Thần Thiên làm nàng rất hài lòng, ý định thực tế của hắn, Lâm Phong nghe hiểu rõ ràng, hắn sẽ đối tốt với nàng, tốt đến mức làm cho nàng không muốn phản bội hắn, ý niệm rời đi không dậy nổi trong đầu, đây là thủ đoạn nam nhân này đối phó với nàng.

 

Vốn dĩ Lâm Phong mềm rắn đều không ăn thua, nhưng tính cách Bắc Thần Thiên  rất giống nàng nên dễ dàng làm nàng cảm giác thân thiết, có cảm giác đồng loại với hắn. Bắc Thần Thiên lợi dụng triệt để loại cảm giác này tiếp cận nàng, hắn lại hợp ý nàng, lấy ích lợi ra làm nàng xao động, giữ nàng lại, vì thế từng bước một đạt tới mục đích của mình, có thể nói là tâm cơ không từ thủ đoạn.

 

Nhưng nếu không phải là không từ thủ đoạn như thế, căn bản là không thể lay động được Lâm Phong.

 

Bắc Thần Thiên ôm mỹ nhân, cười tự phụ, dụng tâm kế thì sao chứ, dù sao với trí thông minh của Lâm Phong cũng không phải không nhận ra. Tâm kế của hắn chân chính lợi hại ở chỗ,  mặc dù Lâm Phong biết được nhưng vẫn có hảo cảm với hắn, chỉ cần là người, ai không hy vọng có người đối tốt với mình?

 

“Tốt lắm, ngươi tới nghĩa là mọi chuyện cũng đã chuẩn bị ổn thỏa rồi, đúng không?” Lâm Phong quả là không để ý nhiều đến vậy, lười biếng tìm trong lòng hắn một vị trí thư thái để nằm, con mắt nhíu lại, chuyển lời nói về việc chính sự.

 

“Không quá ba ngày, Lôi Nhiên sẽ đưa nàng đến tân phủ đệ.” Bắc Thần Thiên gật đầu, giương mắt nhìn bộ dáng Lâm Phong mỵ nhãn như tơ, trái tim rung động, buồn rầu mãi thôi, tại sao mị lực của nàng đối với hắn càng ngày càng mãnh liệt không cách nào chống lại, mà nàng vẫn như một đầu gỗ vậy, hoàn toàn không để hắn vào trong mắt, hình như danh hiệu mỹ nam tử đệ nhất thiên hạ của hắn vốn là hư danh.

 

Aizz, phụ nữ quá mức lý trí cũng có chỗ không tốt nha~~.

 

Nhưng Lâm Phong dường như không nhận ra sự biến hóa tâm lý của hắn, thật ra nàng hơi kinh hãi: “Công trình nhanh như vậy đã hoàn thành rồi? Ta còn tưởng rằng ít nhất phải mất nửa năm, cả một ngọn núi đó!”

 

“Nàng đánh giá thấp Lôi Nhiên rồi, hắn muốn lấy từ Lý gia một ngọn núi cũng đã có tính toán cả rồi.” Bắc Thần Thiên tuấn mi khẽ nhíu, cười nhẹ nói: “Gần kinh thành chỉ có một ngọn núi thỏa mãn yêu cầu, ngọn núi này là núi Triều Lâm, chính là nơi ở của huynh trưởng của đương kim hoàng hậu Triệu Phỉ Nhi, phía sau núi là biệt viện để Triệu thị truân binh, hiểu chưa?”

 

“Hả, nguyên lai là vậy…” Lâm Phong bừng tỉnh đại ngộ, ánh mắt vừa động: “Lôi Nhiên muốn nhân cơ hội này ép khô khô tiền tài Lý thị, rồi diệt trừ võ trang ngoại thích Triệu thị nắm giữ, Lý thị phụng lệnh làm việc, ngọn núi của Triệu thị dù không muốn cũng phải nhường, đến lúc đó tiền tài Lý thị cho Triệu thị, Lôi Nhiên có thể ‘không cẩn thận’ phát hiện ra bọn họ tự ý nuôi binh cố ý làm phản để bắt Triệu Quốc cữu, tài phú Lý gia có thể lọt vào trong túi tiền Lôi Nhiên, hay cho kế hoạch ác độc một hòn đá ném trúng hai chim, nói không chừng là đã có ý định từ lâu!”

 

“Đó là đương nhiên, ta đã nói rồi, không nên đánh giá thấp Lôi Niên.” Trong mắt Bắc Thần Thiên lộ ra tinh quang, thản nhiên nói: “Lúc Lôi Nhiên cưới mấy vị phi tử, hắn đã suy ngẫm ra bố cục ứng đối rồi, để tránh ngày sau ngoại thích gây sự, lúc ấy hắn chỉ có mười sáu tuổi. Sau khi nhận được tin tình báo của mật thám từ kinh đô Thiên Thành, ta biết vị thái tử này không đơn giản, Thiên Thành lại luôn là tử địch của Bắc Thần, cho nên việc bố trí ở kinh đô Thiên Thành cẩn mật, đông đảo hơn nơi khác gấp hơn năm lần. Trong khoảng thời gian Lôi Nhiên tại vị, hắn cật lực thu thập thế lực trong tay, cố gắng một lưới bắt hết ngoại thích, mấu chốt là lần này, mấy ngày sau, núi Triều Lâm sẽ là một hồi đại chiến.”

 

“Mười sáu tuổi…” Hai tròng mắt Lâm Phong đột nhiên nhảy nhảy, có chút ngẩng đầu, kinh hãi không thôi: “Bắc Thần Thiên, lúc đó, ngươi cũng chỉ có mười sáu tuổi!”

 

Hai thiếu niên mười sáu tuổi, đã mưu đồ nghiệp lớn thiên hạ mà không phải xuyên qua, điều này thật sự làm kẻ khác khó có thể tưởng tượng nổi.

 

“Đúng vậy, mười sáu tuổi, sáu năm trước.” Bắc Thần Thiên cười nhẹ, nhìn phương xa, phảng phất nhớ lại, tất cả huy hoàng đều không đáng nhắc tới.

 

Sáu năm trước, hôm nay hắn là một chiến thần, là ‘ứng cử viên’ cho vị trí quân vương Ân Tang, cũng là một thanh niên không quá hai mươi hai tuổi.

 

Lâm Phong hình như hiểu ra, sự tự phụ và tự tin của nam nhân này bắt nguồn từ đâu.

 

============

 

Tác giả : Oh, trời ạ, chính ta cũng thấy Tiểu Bắc càng ngày càng cực phẩm rồi, thật muốn bảo Phong Phong bắt lấy hắn, nhưng Phong Phong có vẻ không đồng ý a, mọi người cho ý kiến nào !

 

 

 

Chương 70 : Trúng kế

 

Sự việc an bài đang âm thầm tiến hành nhanh chóng, lúc này Lâm Phong lại cảm giác chính mình bỗng dưng rất nhàn hạ, cái gì cũng không cần quản, cái gì cũng không cần làm, ăn uống ngủ nghỉ rồi lại cùng Bắc Thần Thiên tán gẫu chuyện nhân sinh, chuyện giang sơn thiên hạ, thời gian ba ngày cứ như vậy trôi qua, ba ngày này Lôi Nhiên cũng như bốc hơi khỏi trần gian, không hề tìm nàng, Bắc Thần Thiên cũng không rời nàng nửa bước.

 

Sáng sớm ba ngày sau, khuôn mặt tuấn tú của Lôi Nhiên xuất hiện trong tầm nhìn của Lâm Phong, đáy mắt là sự mừng rỡ đắc ý, vành mắt còn có chút xanh đen.

 

“Lâm Phong, phủ đệ của nàng đã chuẩn bị xong cả rồi, hôm nay bổn vương dẫn nàng đi xem một chút, chắc chắn nàng sẽ thích nơi ấy.”

 

“Đó là địa phương nào?” Mặc dù sự tình đã nói trước rồi, Lâm Phong vẫn hỏi một câu mang tính chất tượng trưng.

 

“Thiên Thành đẹp nhất là núi Triều Lâm, bây giờ cả một ngọn núi đều là của nàng rồi, mấy ngày nay bổn vương đi an bài chuyện xuất hành ngày hôm nay. Thế nào Lâm Phong, bổn vương đối với nàng cũng xem như dụng tâm đi? Nàng quên tên Bắc Thần Thiên hỗn đản kia đi?” Lôi Nhiên đắc ý dào dạt nói, hận không thể bắt Lâm Phong lập tức gật đầu phụ họa “Đúng vậy”.

 

Lâm Phong nhún nhún vai, mặt không chút thay đổi nói: “Chưa bao giờ ghi tạc trong lòng, tại sao phải quên?”

 

Lôi Nhiên lúc này càng cao hứng: “Như vậy thật tốt quá…”

 

Không đợi hắn hết cao hứng, Lâm Phong lạnh băng nói thêm câu khác làm Lôi Nhiên không cười nổi: “Ta không nhớ rõ hắn, đương nhiên cũng không nhớ kỹ Lôi Vương ngươi.”

 

Trên đầu đầy hắc tuyến, khóe miệng Lôi Nhiên co quắp, mặt đầy thất bại, hắn đường đường là đế vương lại lũ chiến lũ bại trước mặt một nữ nhân như thế, thật đúng là có một không hai.

 

“Aiz, ta thực hoài nghi nàng có phải không có trái tim không, đi thôi.” Lôi Nhiên trừng mắt nhìn Lâm Phong hồi lâu, tựa hồ lần nữa cảm nhận được nữ nhân này vô tâm vô phế, không khỏi lắc đầu, dẫn đường phía trước, long xa đã chuẩn bị xong, lần này hành trình đi Lâm Sơn tương đối long trọng, nghi thức đội ngũ rất long trọng, cũng là vì Lâm Phong mà tốn không ít tâm tư.

 

Lâm Phong cũng không cùng hắn nhiều lời, cũng tự đi ra ngoài, đột nhiên cảm giác trên tay căng thẳng, Bắc Thần Thiên bên cạnh vẫn trầm mặc đuổi theo phía sau nắm chặt cánh tay nàng, Lâm Phong quay đầu nhìn, đã thấy gương mặt hắn đang dịch dung nhíu chặt mi lại, mặt đầy sầu khổ, tựa hồ bị ủy khuất to lớn, ai oán nhìn nàng.

 

Cả người Lâm Phong lông tóc dựng đứng, dở khóc dở cười, người này như thế nào lại thế nữa?

 

Mấy ngày nay hắn luôn dùng ánh mắt như thế nhìn nàng, mỗi lần nhìn nàng như vậy sẽ lại nắm tay tuyên thệ tâm ý, trình độ mặt dày có thể nói thiên hạ đệ nhất. Ngay cả gương mặt lạnh như băng của nàng cũng mau chóng bị phá công. Người ta đều nói công phu ‘quấn người’ của nữ nhân rất đáng sợ, không nghĩ tới một nam nhân nếu đã thật sự quyết tâm quấn người thì so với nữ nhân còn kinh khủng hơn gấp bội!

 

Bắc Thần Thiên thật đúng là chưa đạt được mục đích thì chưa bỏ qua, so với Lôi Nhiên, hắn còn có thể thừa nhận thất bại và đả kích, thập phần bền bỉ.

 

“Ngươi cũng suốt ngày quấn quít lấy ta không tha rồi, ta còn cần ghi nhớ trong lòng sao? Dù sao mở mắt nhắm mắt cũng có thể nhìn thấy.” Lâm Phong tức giận nói khẽ với hắn, trong lòng rất rõ vì sao hắn u oán như thế, đối với trình độ ‘quấn người’ của hắn nàng cũng phải giương cờ đầu hàng rồi.

 

Nghe lời nói này, Bắc Thần Thiên nhất thời cười đến mặt mày hớn hở.

 

Long xa khởi giá, một đường từ đi ra hoàng cung hướng theo hướng Lâm Sơn mà đi, vì là thiên tử xuất cung nên đội ngũ khí thế hừng hực, giống như một con rồng lớn nhìn không thấy đuôi, Lôi Nhiên tựa hồ còn đang kiêng kỵ lần trước Lâm Phong hủy hoại hình tượng của hắn nên một mình ngồi long xa, Lâm Phong và Bắc Thần Thiên ngồi chung một xe, cả buổi thong thả rốt cục cũng tới trước núi Triều Lâm.

 

Càng về phía núi Triều Lâm phong cảnh càng đẹp, như thơ như họa, trên núi rừng có vẻ đặc biệt u tĩnh và trong lành, cuốn bay hồn người, ngọn núi thật lớn, có một con đường đã xanh đi thẳng lên trên núi, long xa không thích hợp đi đường lên núi, Lôi Nhiên hạ lệnh dừng đội ngũ, cùng Lâm Phong xuống xe đi bộ lên.

 

Đi trên đường, Lâm Phong quan sát cảnh sắc xung quanh một chút, trên mặt toát ra vài phần ý cười: “Quả thật là địa phương tốt, vừa u tĩnh lại cách kinh thành không xa, kinh thành có động tĩnh gì đều thu hết vào mắt, mà lại hoang vu đủ để người bình thường không dễ dàng qua lại, nếu dùng để luyện binh, chỉ sợ là thần không biết quỷ không hay.”

 

Lôi Nhiên lông mi vừa động, cười nói: “Lâm Phong, nàng luôn thông minh như vậy, bất quá có một số việc trong lòng biết là được rồi, không cần nói ra.”

 

Lâm Phong nhướng mày cười không thèm nói lại, Lôi Nhiên tinh thần phấn chấn như mới ăn vài kí thuốc heroin.

 

Lôi Nhiên nghĩ Lâm Phong có thể thay hắn phân tích trước sau, tức là ý muốn giúp hắn rồi, bất quá Lâm Phong luôn mạnh miệng không chịu phục, Lôi Nhiên thoạt nhìn bộ dáng dương dương đắc ý, bước đi cũng như nhảy nhót, dường như hoan hỉ là rất nhanh sẽ tóm chặt được Lâm Phong rồi.

 

Mọi người nhanh chóng đến nơi, biển cao chữ vàng được treo cao đầu phủ đệ đã gần ngay trước mắt, trên tấm biển viết ba chữ to “Ám vương phủ”, đứng ở trước cánh cửa sơn hồng là một nam nhân anh khí lẫm lẫm hơn ba mươi tuổi đang nói gì đó với thị vệ đi trước, cửa phủ lại đóng chặt lại, một hàng thị vệ đứng canh giữ ngoài cửa mang vẻ mặt khó chịu.

 

“Làm sao vậy? Có chuyện gì xảy ra?” Lôi Nhiên mày kiếm giương lên, cùng Lâm Phong hai người đi tới phía trước, ánh mắt tối sầm lại.

 

“Triệu quốc cữu, phủ đệ này đã được Lý gia tặng cho Ám Vương rồi, ngươi sao lại ở đây?”

 

Nguyên lai nam nhân này chính là ca ca của Triệu Phỉ Nhi, cũng chính là chỗ ngồi chủ nhân ban đầu của phủ đệ này, Lôi Nhiên có ý đối phó Triệu gia, lúc này Triệu Cảnh đột nhiên xuất hiện, chỉ sợ là không có chuyện gì tốt rồi, trong mắt Lâm Phong hiện lên tia chê cười, mình cứ ‘tọa sơn quan hổ đấu’, tất cả mọi chuyện dường như tiến triển rất thuận lợi.

 

“Thì ra đây chính là chủ nhân nơi này, ta có một đồ vật muốn tặng Ám Vương, xin Ám Vương nhận lễ, nhưng lễ vật này nếu nhìn thấy trước thì sẽ không còn mới mẻ nữa, kính xin Lôi Vương thứ tội.” Triệu Cảnh mỉm cười, mí mắt nhướng một chút lên nhìn Lâm Phong, trong con mắt mang theo vài phần chê cười, rõ ràng không thích nàng.

 

Bởi vì nàng uy hiếp địa vị củaTriệu Phỉ Nhi sao? Lâm Phong bĩu môi, trong lòng lại cảm giác được có chỗ nào đó không hợp lý, nàng mẫn cảm nhận ra trong không khí có sự quỷ dị, dường như đang rơi vào một hố bẫy, lại hoàn toàn không rõ tột cùng chuyện gì đang xảy ra.

 

Triệu Cảnh có âm mưu gì sao? Lôi Nhiên đã phát hiện ra rồi sao? Lâm Phong liếc mắt nhìn Lôi Nhiên một cái, người sau là bộ dáng thản nhiên:

 

“Đã như vậy, mời Triệu tướng quân đem lễ vật trình đến đây đi.”

 

“Mời theo ta vào phủ, vật ở ngay trong cửa phủ đệ.” Triệu Cảnh cười nói, vỗ hai tay, cửa lớn sơn màu hồng bị người ở bên trong mở ra, trong phủ đệ trống trải cái gì cũng không có, Lôi Nhiên có chút nhíu mày đi vào trong, Lâm Phong cũng muốn nhìn xem một chút Triệu Cảnh rốt cục định giở trò gì, chỉ đứng ở cửa hẳn là không có gì nguy hiểm, nếu có vấn đề gì thì binh mã Lôi Nhiên đang ở sau người, có thể trực tiếp rời khỏi, nên lúc này theo hắn bước vào.

 

Hai người phía sau, Bắc Thần Thiên chờ bọn cung nữ thái giám rồi cũng hàng loạt đi vào, nhưng chưa phát hiện ra bất cứ đồ vật kỳ lạ nào.

 

“Triệu quốc cữu, chúng ta đã vào rồi, lễ vật của ngươi đâu?” Nhìn quanh một vòng trống trơn phóng khoáng, Lâm Phong thoáng nhăn trán, con ngươi mắt lạnh lẽo quay về nhìn hắn, hỏi.

 

“Lễ vật của ta, Ám Vương chẳng lẽ còn chưa rõ sao?” Triệu Cảnh giương giọng cười to, trên đầu tường phủ đệ đột nhiên xuất hiện vô số binh lính, trên tay mỗi binh sĩ  dũng mãnh là cung tên, trong phủ vốn yên tĩnh không tiếng động thoáng cái ầm như nổ tung, rất nhiều binh sĩ áo giáp ẩn nấp cũng xuất hiện, binh khí lạnh lẽo trong tay giương ra!

 

Phục binh! Bất quá, phục kích như vậy căn bản không có hiệu quả gì mà?

 

Lâm Phong trong lòng nghi hoặc, bọn thị vệ Lôi Nhiên mang đến cũng nhanh chóng vọt tới trước cửa, cũng là đám người cầm cung tên giương sẵn, nhưng lại không liều chết tiến vào.

 

Chiến trường như vậy dường như thiếu cái gì đó, mày liễu Lâm Phong nhíu lại, bỗng dưng mắt mở lớn, đúng rồi, tiếng kêu!

 

Tại sao, đội ngũ giao chiến lại không có tiếng kêu? Không có tiếng kêu nghĩa là bọn họ căn bản không có ý định giao chiến, nói cách khác…

 

Nhưng vào lúc này, Lôi Nhiên đột nhiên xuất chưởng bắt Lâm Phong lại, Bắc Thần Thiên bên cạnh Lâm Phong lại tay mắt lanh lẹ hơn, một chưởng xuất ra, trong nháy mắt hai nam nhân đã giao đấu được mười mấy chiêu. Bắc Thần Thiên gắt gao bảo vệ Lâm Phong, không cho Lôi Nhiên có cơ hội bắt nàng. Mắt thấy đã không còn cách nào đạt thành mục đích, Lôi Nhiên tức giận hừ lạnh một tiếng, phi người lên, bọn lính ùa lên chặn đóng cửa, đem trong cung nữ thái giám đang kinh hoảng, kể cả Lâm Phong toàn bộ đều nhốt ở trong!

 

“Bắc Thần Thiên, chính ngươi tự vạch mặt nạ hay là đợi bổn vương lát nữa đến giúp vạch trần mặt nạ trên thi thể ngươi?”

 

Lôi Nhiên đang ở trong vòng bảo vệ của hai hàng, trong mắt là vẻ cười nhạt, gương mặt càng thêm lạnh lùng, hai mắt sáng quắc nhìn phía Bắc Thần Thiên đang giả trang thị nữ, trên mặt hắn là thần sắc dường như đã nắm chắc mọi chuyện trong tay, lộ ra nụ cười thắng lợi, Triệu Cảnh thản nhiên đi đến bên cạnh Lôi Nhiên, hơi cúi đầu, động tác này viện đã thể hiện ý nghĩa tương đối rõ ràng.

 

Triệu Cảnh đúng là người của Lôi Nhiên! Triệu thị bên ngoài là ngoại thích nắm trong tay cầm binh quyền, ai ngờ bên trong lại là tâm phúc của Lôi Nhiên!

 

Lâm Phong có chút khiếp sợ đồng thời cũng hiểu rõ, chẳng trách không hề có tiếng kêu la, thì ra bọn họ là cùng một đội! Mà nàng muốn « tọa sơn quan hổ đấu » mới đáng chê cười, đây rõ ràng là bọn hắn cố tình che mắt Bắc Thần Thiên, có chủ tâm dụ Bắc Thần Thiên đi ra, nam nhân này, cư nhiên tính toán cả việc Bắc Thần Thiên sẽ đến Thiên Thành tìm nàng.

 

Nguyên lai, Lôi Nhiên biểu hiện ra ngoài cũng không phải thái độ tự nhiên, ba ngày nay chỉ sợ hắn là bố trí hết thảy trận chiến Lâm Sơn này, muốn vây chết Bắc Thần Thiên, mà nàng, lại bị đưa ra làm con mồi!

 

“Lôi Nhiên, muốn cướp người trong tay bổn vương, ngươi còn kém một chút, về phần thi thể ta, chỉ sợ ngươi cũng sẽ không nhìn thấy được.” Một tiếng cười thản nhiên tùy ý khẽ vang, Bắc Thần Thiên cũng không trốn, mặt nạ da người trên mặt được lột bỏ, lộ ra khuôn mặt tuấn mỹ, đối mặt với hơn ngàn cung tên sắc bén mà thần sắc trấn định như thường, không hề sợ hãi.

 

Sắc mặt Lôi Nhiên có chút âm trầm, hai mắt nhìn chăm chú Lâm Phong, bỗng dưng cười: “Bắc Thần Thiên, chẳng lẽ ngươi không biết ai bán đứng ngươi? Chẳng lẽ ngươi tiếp tục tin tưởng nữ nhân này?”

 

 

 

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s