Giấc mộng giang sơn – Chương 67 + 68

 

Chương 67 : An tâm

 

“Hắn chuẩn bị gì? Ý định đoạt cung sao?” Nhíu nhíu mày, Lâm Phong hạ mi mắt hỏi.

 

“Nàng biết?” Doãn Tình không khỏi kinh ngạc, hắn mới chỉ nói một câu nói mà nàng đoán ra rõ ràng tất cả rồi sao? Không hổ là Bắc Thần Ám Vương, tâm tư sắc bén ngay cả hắn cũng phải ca ngợi.

 

“Hừ, ta không thể biết sao? Ngươi nói đã quá rõ rồi, hắn biết chuyện ở yến hội thì dĩ nhiên đã ở Thiên Thành rồi, hơn nữa còn tham gia yến tiệc buổi tối. Chỉ là ta không ngờ Bắc Thần Thiên lại đi theo, nói như vậy tin tức hắn trở lại Bắc Thần quốc là giả rồi.” Lâm Phong nghiêm mặt nói với giọng bình thường lãnh đạm, nhưng trong lòng khi biết chuyện này lại có một cảm giác kỳ lạ xuất hiện, cũng không phải là rất mạnh mẽ, cũng chỉ là có một chút như vậy, có lẽ gọi là vui sướng đi.

 

Bắc Thần cách Thiên Thành cực kỳ xa xôi, Lâm Phong cùng Lôi Nhiên vừa mới đến Thiên Thành mà Bắc Thần Thiên đã tới ngay sau, hắn cũng không thể mọc cánh bay tới được, chắc chắn hắn không hề quay lại Bắc Thần!

 

Nguyên lai nam nhân kia, sau khi Lôi Nhiên bắt được nàng cũng đồng thời xuống núi, lúc ấy đã trà trộn vào trong đại quân của Lôi Nhiên, nhân số đại quân rất nhiều, Lôi Nhiên lại vì Lâm Phong dụng kế điệu hổ ly sơn, nên tưởng rằng Bắc Thần Thiên đã phá vòng vây chạy ra ngoài, đương nhiên sẽ không nghĩ tới việc nam nhân này lại tự mình mạo hiểm đi theo.

 

Chưa bao giờ rời xa, đoạn đường này, kỳ thật hắn chưa bao giờ rời xa nàng!

 

Nghĩ như vậy, Lâm Phong ngạc nhiên lại có cảm giác muốn cười.

 

“Đúng vậy, ngay cả ta cũng có cảm giác hắn bây giờ không giống với vị Bắc Thần tàn nhẫn đã giết chết cha anh để đăng vị rồi. Vì nàng, hắn năm lần bảy lượt đặt mình vào vòng nguy hiểm, nếu ta là Lôi Nhiên, nói không chừng ta đã lấy nàng làm mồi để giết chết hắn.” Khóe môi Doãn Tình hé mở thành hình độ cung ưu nhã.

 

“Vì ta? Hừ, Doãn Tình, ngươi cũng thật không hiểu Bắc Thần Thiên rồi, hắn có dũng khí tới đây là do dự tính là Lôi Nhiên không có khả năng nghĩ đến việc hắn sẽ đi nước cờ này, ngươi nói xem nếu ngươi là Lôi Nhiên, ngươi sẽ nghĩ ra sao?” Lâm Phong cười châm chọc.

 

Doãn Tình không thể không lắc đầu, cảm thán nói: “Nghĩ không ra, nếu không phải chính hắn truyền liên lạc với ta, sợ rằng ta có chết cũng không tin hắn sẽ vì một nữ tử mà một mình mạo hiểm xông vào trong hang ổ của Lôi Nhiên. ‘Kỳ chiêu ứng biến’, điểm này còn lâu ta mới bằng hắn, cũng bởi vì như thế ta mới đáp ứng hắn, tạm thời trợ giúp hắn một tay, hắn hứa để ta là Phiên Vương của Phong Vũ, Xa Trì.”

 

Lâm Phong bên cạnh nhíu mi nói: “Ta và hắn là đồng loại, cho nên so với bất luận ai thì ta cũng hiểu tâm tư hắn rõ ràng hơn, nếu đến đây không được việc thì hắn sẽ không bí quá hóa liều, hầu như ở khắp nơi hắn đều có bố trí cả, nếu nói hôm nay ở đất vương đô này hắn không có thế lực nào thì đánh chết ta cũng không tin. Hơn nữa, biết rõ là đi chịu chết thì Bắc Thần Thiên sẽ không bao giờ làm, ta luôn tự biết mình chỉ là một nữ nhân mà thôi, cho dù bị đẩy đi chém đầu thị chúng, hắn cũng sẽ không có một chút dao động.”

 

“Có một số lúc cũng không nên yêu cầu thái quá, kỳ thật trong tim Bắc Thần Thiên, địa vị của nàng đã là vô cùng siêu nhiên rồi, nếu không, lúc ở Xa Trì hắn sẽ không đi cứu nàng, hôm nay lại càng không đến vương đô Thiên Thành. Cũng như trong tâm bổn tôn, quyền lực vĩnh viễn ở vị trí cao nhất, nhưng nàng cũng ở một địa vị không hề thấp.” Doãn Tình đĩnh đạc nói cười, cả người nằm giang tay chân ở trên giường, tùy ý cực độ.

 

“Yêu cầu? Hừ, ngươi nghĩ rằng Lâm Phong ta là ai, là tiểu nữ nhân mỗi ngày trông chờ tình yêu sao? Ta chính là một người không đặt nặng cảm tình, ngươi nghĩ ta sẽ tin tưởng trên đời có loại tình cảm vĩ đại thuần khiết không chứa tạp chất sao?” Lâm Phong trừng mắt, lạnh lùng nói: “Vì cảm tình vứt bỏ mọi thứ, ở trong mắt ta đó là ngu xuẩn! Cho nên trong lòng ta lợi ích là tối thượng, đáng tiếc không có vị trí của ngươi!”

 

“Ách…” Khóe miệng Doãn Tình co quắp, trái tim nhỏ bé vô tình chịu đả kích rồi…

 

Một hồi lâu, Doãn Tình u oán liếc mắt nhìn Lâm Phong một cái, nói: “Được rồi, ta biết nàng là nữ nhân không có lương tâm, Bắc Thần Thiên tiếp xúc càng lâu với nàng thì chắc hắn cũng biết, nhưng nam nhân kia cư nhiên một chút cũng không lo ngại, rõ ràng nghe được tại yến hội Lôi Nhiên ngỏ ý mượn sức nàng, còn gọi ta nhất định phải đi truyền lời cho nàng.”

 

Đối mặt với Lôi Nhiên tại yến hội ngỏ ý mượn sức, Lâm Phong quả là có chần chờ, chỉ là lời nói cuối cùng ngay trước mắt lại bị Lý Thời cắt đứt, Lâm Phong không khỏi hơi do dự: “Hắn… hắn nói, mặc kệ ta trả lời là gì, hắn cũng chỉ có duy nhất một đáp án?”

 

Câu nói của Doãn Tình, là đáp án gì, Lâm Phong đã hiểu rõ, phái Doãn Tình đến bảo vệ an toàn của nàng, điều này còn hoài nghi được sao?

 

“Không sai.” Doãn Tình giơ tay đồng ý, ánh mắt có chút kỳ lạ, lại cười nói: “Nam nhân kia nói, dù nàng có đáp ứng với Lôi Nhiên hay không, ý nghĩ của hắn cũng không hề thay đổi, nàng là người như thế nào so với bất kỳ ai hắn cũng hiểu rõ hơn. Nếu nàng không đáp ứng Lôi Lhiên, hắn đương nhiên sẽ rất cao hứng, còn nếu nàng đáp ứng Lôi Nhiên thì đó cũng là tác phong hành động của nàng trước kia, không nằm ngoài dự tính, hắn cũng sẽ không để ý. Mặc kệ trong lòng nàng có đáp án gì, chỉ cần khi hắn cường đại thì nàng vẫn sẽ trở lại bên người hắn, bất kể nàng trả lời thế nào cũng không thay đổi được quyết tâm đó.”

 

“Thật sự là một nam nhân lấy mình làm trung tâm!” Lâm Phong xuôi xì ra một câu, ý cười trên mặt cũng không che dấu được.

 

Đúng là hành động lần này của Bắc Thần Thiên cũng quá mức coi mình là trung tâm, theo lời hắn mà nói thì là: ta mặc kệ ngươi nghĩ gì, ta muốn có được vật gì thì nhất định phải có được.

 

Song, hành động này lại làm Lâm Phong có một cảm giác tương đối an tâm, tính cách bá đạo như vậy đích thật là tác phong của nam nhân kia, trước sau như một, nhưng mà lại vừa khéo trấn an lòng nàng như thế, làm nàng không cần vì lựa chọn mà đau đầu, không để ý đến việc phản bội hay không, đây thật sự chỉ là trùng hợp thôi sao?

 

Lâm Phong chưa bao giờ hoài nghi, trong lòng Bắc Thần Thiên vị trí quan trọng nhất vĩnh viễn là quyền lực chí cao vô thượng. Thân là một nam nhân, một đế vương, muốn làm nên nghiệp lớn, muốn nắm giữ vật gì thì căn bản sẽ không thay đổi. Còn như nàng chỉ là một tiểu nhân, quan trọng nhất là tánh mạng chính mình, quan điểm thâm căn cố đế này cũng không thể vì ai mà đổi thay.

 

Nhưng, trừ hoàng quyền ra, khi xảy ra xung đột giữa an toàn của nàng và lợi ích của hắn, biểu hiện của hắn tựa hồ là thật sự có quan tâm đến mình…

 

“Đúng vậy, thật sự rất tự đại, ngay cả nữ nhân như nàng cũng dám dưỡng, còn không sợ cuối cùng bị sói cắn sao?” Doãn Tình nhìn nàng chăm chú, gật đầu liên tục.

 

Lâm Phong nháy nháy lông mi: “Hừ, bớt sàm ngôn đi, hắn định cướp cung vào hôm nào?”

 

“Nữ nhân, nàng nghĩ Thiên Thành là nơi nào, nói cướp cung là cướp được luôn sao? Lôi Nhiên giấu tài nhiều năm như vậy, hầu hết thị vệ trong cung đều là tâm phúc của hắn, có thể sắp đặt một hai người vào cũng là cực kì khó khăn. Bắc Thần Thiên đến giờ cũng không thể tìm được một thân phận đến gần nàng, mới sợ ‘đả thảo kinh xà’ nên để ta đến đây trước. Nếu hắn muốn cướp cung, tốt nhất là đi mua đậu hũ đập đầu chết luôn cho rồi.” Doãn Tình cười trừ một tiếng, lắc đầu nói.

 

“Hắn muốn động thủ ngoài cung? Nhưng Lôi Nhiên sẽ tùy tiện ra cung sao?” Sờ sờ cằm, trong con ngươi mắt Lâm Phong đột nhiên chợt lóe tinh mang.”Được rồi, Ám Vương vương phủ… Chẳng lẽ Lý Phi là người của Thần Thiên?”

 

“Ôii, đều bị nàng đoán được tám chín phần mười rồi, ta là người truyền lời còn có thể nói gì nữa? Ám Vương hay là cứ tĩnh dưỡng thật tốt đi, chờ đợi thời cơ tới.” Doãn Tình thở vắn than dài một trận, chính mình bị ngữ khí đạo mạo trang nghiêm của mình làm một trận buồn cười rồi.

 

“Được rồi, Thần Thiên rút cục trốn ở đâu? Tại sao ngay cả ta cũng không nhận ra hắn?” Lúc này trong lòng Lâm Phong đã bình tĩnh, không khỏi nghi hoặc, tại sao nàng không nhận ra hắn. Nếu Bắc Thần Thiên có thể trốn ngay dưới tai mắt Lôi Nhiên, nghe được cuộc nói chuyện của nàng và Lôi Nhiên, thì hẳn là hắn phải cách nàng rất gần mới đúng, nhưng nàng cảm giác mấy thị vệ chung quanh không hề giống Bắc Thần Thiên.

 

“Khụ… Cái này… Nàng đừng hỏi vội, nếu hắn tình nguyện nói cho nàng biết thì để tự hắn nói đi.” Doãn Tình hình như cố gắng lắm mới nhịn được cơn buồn cười, nhưng từ cổ vẫn phát ra tiếng khùng khục. Chắc chắn là điểm tử của Bắc Thần Thiên nếu không phải là nham hiểm thâm độc thì là rất mất thể diện.

 

Lâm Phong suy nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra người nào có thể là hắn, đơn giản là không nghĩ nữa, một cước đạp Doãn Tình đáng thương từ trên giường xuống đất, cũng không để ý hắn oán giận, tự mình chiếm lấy giường lớn ngủ khì.

 

Buổi sáng hôm sau tỉnh lại Doãn Tình đã đi rồi, nhưng Lôi Nhiên hai mắt thâm quầng hấp tấp chạy tới, gọi Lâm Phong cùng ăn bữa sáng, còn dõng dạc nói: “Ngươi là Ám Vương của bổn vương, cùng ngươi ăn sáng, như keo như sơn vốn là chuyện đương nhiên.”

 

Lâm Phong vừa mới từ giường đứng lên, còn buồn ngủ chưa muốn mở mắt ra đã lại có một trận ác hàn: “Lôi Vương, ngươi bị dây trói nhiều quá nên thần kinh cũng bị trói đến mức có vấn đề à? Ai muốn cùng ngươi như keo như sơn hả!”

 

“Hừ, nàng không muốn cũng phải muốn, bổn vương còn muốn cùng nàng cùng vào triều, cộng nghị chính sự, từ hôm nay trở đi, nàng chính là Ám Vương của Thiên Thành, cùng bổn vương thân như huynh đệ là chuyện đương nhiên!” Lôi Nhiên ngang ngược vung tay lên nói.

 

“…” Lâm Phong theo dõi vành mắt hắn thâm đen, đột nhiên nở nụ cười mập mờ: “Lôi Vương chẳng lẽ là vì bổn vương không ngủ cùng, cho nên hôm qua không cách nào bình yên đi ngủ hả?”

 

“Này… Nói bậy! Không có! Không thể nào!” Lôi Nhiên như con mèo bị giẫm phải đuôi, nhảy dựng lên, cao giọng che dấu suy nghĩ trong lòng, gương mặt anh tuấn đỏ một nửa đã bán đứng hắn rồi.

 

Đương nhiên, có giết chết hắn, hắn cũng không thể thừa nhận.

 

Lâm Phong cũng không cố tình trái nghịch hắn, rửa mặt xong liền hộ tống Lôi Nhiên cùng vào triều nghị sự, giữa trưa cùng dùng cơm, xế chiều tùy ý đi dạo trong hoàng cung, bất quá luôn có năm sáu tên ám vệ của Lôi Nhiên vụng trộm đi theo, trừ trong tẩm cung không có lúc nào không bị giám thị.

 

Sau sự kiện của Dung Phi, nữ nhân trong hậu cung trên cơ bản chỉ hăm dọa Lâm Phong chứ không dám tìm nàng gây chuyện, ngay cả hoàng hậu Triệu Phỉ Nhi cũng bớt phiền toái đi rất nhiều, ban đêm Doãn Tình thường xuyên vào tẩm cung của Lâm Phong, thông tri một vài tin tức và khẩu dụ của Bắc Thần Thiên, cuộc sống chậm rãi trôi qua hơn một tháng.

 

Xế chiều một hôm, Lâm Phong đang chậm bước trong ngự hoa viên, đi tới trước liền ngạc nhiên phát hiện ra, phía đằng xa có một đám người đang chặn đường đi của mình.

 

 

Chương 68: Cống tặng nữ hầu

 

“Ai nha, đây không phải là Ám Vương sao? Nhiều ngày không gặp, Ám Vương rất tiêu diêu tự tại a.” Xa xa tiếng cười ôn nhu truyền đến, ngữ khí trong đó cũng không tốt đẹp gì, Lâm Phong cau mày đánh giá.

 

Không nhìn thì không biết chứ vừa nhìn đã bị hù dọa đến giật mình, con đường phía trước cả một đống oanh oanh yến yến đang đứng, cơ hồ toàn bộ nữ nhân của Lôi Nhiên cùng đi với nhau, cầm đầu chính là hoàng hậu Triệu Phỉ Nhi cùng một thiếu nữ ăn mặc lộng lẫy, người đang nói là Triệu Phỉ Phi, thiếu nữ bên cạnh mi mục như họa, chính là người nàng từng thấy ở Trường Bàn Cung hồi đó – Vinh Hoa công chúa.

 

So ra thì Vinh Hoa công chúa cũng không có ý nhằm vào Lâm Phong, cười cười nói với nàng: “Ám Vương cũng có thời gian đi dạo ngự hoa viên hả, hai ngày trước hoàng huynh còn nói, huynh và Ám Vương bận tối mày tối mặt, nếu không vậy thì hôm nay đi ngắm hoa, chúng ta nhất định đã mời Ám Vương rồi.”

 

Vinh Hoa công chúa tâm cơ không nặng, mặc dù từng gặp Lam Phượng, nhưng đã bị Lôi Nhiên cảnh cáo nên nàng ta hiển nhiên không dám có chủ ý đối đầu với Lâm Phong, dù sao thân là công chúa, nàng ta và Lâm Phong cũng không có xung đột ích lợi, thậm chí còn hy vọng Lâm Phong có thể lưu lại, vấn đề thân phận dĩ nhiên là Lôi Nhiên nói gì thì là cái đó.

 

Vinh Hoa công chúa thầm nghĩ, nàng ta ở đây, hoàng huynh càng giống một người có máu thịt, có tức giận hay phẫn nộ, ngay vẻ tươi cười cũng nhiều hơn trước rất nhiều, tại sao trước kia lại không phát hiện ra hoàng huynh thích Phượng Phi chứ.

 

Lâm Phong không khỏi giật giật đôi mày, cảm nhận một cỗ mùi vị của âm mưu, tại sao nàng không biết hôm nay có tiệc tùng gì?

 

Hoàng hậu Triệu Phỉ nhi, Lý Phi, Thục Phi, Phương Phi, mấy nữ nhân này đều là những nhân vật tranh sủng trong hậu cung, lúc này ánh mắt đang tập trung trên người nàng, gương mặt niềm nở nhưng lại ẩn dấu vẻ căm ghét thật sâu, Lâm Phong thừa biết là vì sao.

 

Từ hôm mình vào hoàng cung, đừng nói là quý phi, ngay cả hoàng hậu Triệu Phỉ Phi cũng chưa được Lôi Nhiên gọi thị tẩm qua, ngược lại Lâm Phong mỗi ngày đều cùng Lôi Nhiên lấy đủ các loại cớ để cùng ở chung một chỗ, từ đó tới giờ vẫn cùng một chỗ, “đồng giường cộng chẩm” nhiều ngày, có thể không làm cho các nàng tức đến phun máu sao.

 

Một đám oán phụ khuê phòng! Còn không biết các ngươi buổi tối ở góc nào cùng thị vệ gian díu đây!

 

Lâm Phong xem thường, một mặt thì suy ngẫm trong lòng xem nên bắt tên chủ sự đứng phía sau giật giây những người đến tìm nàng gây phiền toái kia thế nào, một mặt thì tươi cười: ” Thịnh tình của công chúa, thật sự khiến kẻ khác cảm động, bổn vương vốn thích náo nhiệt, nghe nói trong hậu cung của Lôi Vương nuôi dưỡng một nhóm heo mẹ biết hát, tiếng ca uyển chuyển lay động, thân thể ưu mỹ có thể nói là nhân gian nhất tuyệt, liền lặng lẽ đến xem, vừa nhìn quả nhiên là nghe tiếng không bằng gặp mặt, quả thật là danh bất hư truyền, không phụ sự kì vọng, không phụ kì vọng nha!”

 

Vừa nói, cặp mắt mang theo ý cười cũng chậm rãi đảo qua đám nữ nhân, hơn nữa còn dạo qua một vòng trên người hoàng hậu Triệu Phỉ Nhi, làm đám nữ nhân giận đỏ mặt tía tai.

 

Heo mẹ biết hát?

 

Vinh Hoa công chúa sửng sốt, quay đầu lại đám phi tần hậu cung trên mặt đều tím tái, ngay sau đó “phốc” một tiếng không nhịn được mà bật cười.

 

“Ngươi, ngươi… Ngươi…” Triệu Phỉ Nhi chưa bao giờ chịu nhục nhã như vậy, ngày xưa Lam Phượng bị nàng ta dẫm nát dưới chân, hôm nay lại bị khi dễ công khai như vậy, hết lần này tới lần khác vì e ngại thủ đoạn tàn bạo của Lôi Nhiên mà nàng ta không dám đối phó Lam Phượng, chỉ có thể “ngươi…ngươi” vài câu lâu cũng không thể làm gì, phỏng chừng trong sách sử cũng chưa có một hoàng hậu nào lại phải chịu ấm ức như vậy.

 

“Hoàng hậu nương nương, ngươi mắc chứng cà lăm khi nào vậy?” Vẻ mặt Lâm Phong ngạc nhiên, lắc đầu hảo tâm hảo ý mà nói: “Tốt nhất là mau chóng đi tìm ngự y chẩn trị, nghe Lôi Vương nói, hắn rất không thích nữ nhân bị cà lăm, mặc dù chỉ là tật nhỏ thôi nhưng vạn nhất ngày nào đó Lôi Vương vừa đi đến tẩm cung của ngươi lại nghe được mấy câu nói cà lăm rồi sẽ nổi trận lôi đình cũng không hay.”

 

Triệu Phỉ Nhi thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh, trong lời nói của Lâm Phong rõ ràng có ý cười nhạo, ám chỉ Triệu Phỉ Nhi ngày sau nhất định đơn côi một mình, Lôi Nhiên sẽ không bao giờ gặp nàng nữa.

 

Một hoàng hậu bị nhục nhã đến thế, lại không dám đáp trả, hoàng hậu này tựa hồ cũng đến cùng rồi?!!

 

“Ai nha, hoàng hậu tỷ tỷ, Ám Vương, chúng ta chỉ đến ngắm hoa, đừng để ảnh hưởng đến hòa khí, Ám Vương là có ý tốt nên mới nhắc nhở nha.” Vinh Hoa công chúa thấy có xu hướng lớn chuyện, vội vàng đứng ra giảng hòa, nhưng nói ra Lâm Phong “có ý tốt ” làm Triệu Phỉ Phi suýt nữa thổ huyết, rõ ràng là Vinh Hoa công chúa nghiêng về phía Lôi Nhiên nên đối với Lâm Phong cũng hữu hảo hơn nhiều.

 

“Công chúa quả nhiên hiểu đạo lý, chẳng trách Lôi Vương yêu thích nàng đến vậy.” Lâm Phong cũng cười cười với Vinh Hoa công chúa.

 

“Ám Vương quá khen, nếu Ám Vương không chê có thể trực tiếp gọi ta là Hương nhi.” Vinh Hoa công chúa nhìn khuôn mặt vừa lạnh lùng vừa suất khí của nàng, trong lòng giật mình thầm nghĩ, đáng tiếc Lam Phượng không phải là một nam nhân, nếu là một nam nhân, sợ rằng ngay cả hoàng huynh cũng không có phong thái xuất chúng như của nàng.

 

Lâm Phong cảm nhận mùi thơm từ Lôi Hương một lát, mặt mũi phấn chấn, thần thanh khí sảng đáp: “Hương nhi muội muội thực rất thơm mát, cuối cùng cũng lấp hết mùi của đám heo mẹ biết hát đó rồi, đám heo mẹ biết hát này mặc dù hát dễ nghe nhưng lại không thoát khỏi bản tính của heo mà.”

 

Nhìn Lâm Phong giả bộ mang vẻ mặt gật gù đắc ý, Lôi Hương không nhịn được lần nữa “phì” một tiếng, cười đến khàn giọng.

 

Trong cung đấu đá nhau cũng nhiều, nhưng như kiểu Lâm Phong trắng trợn nhục nhã như vậy lại là lần đầu tiên nhìn thấy, nghe đồn Ám Vương mưu kế hơn người, không ngờ lại là bộ dáng kiêu ngạo, ngang ngược như thế này.

 

Lâm Phong thật ra không có tâm tư đó, trong bụng âm thầm sảng khoái, nhưng xem ra cũng không cần thiết, so sánh địa vị của mình với các nàng một chút thì căn bản là nàng không cần âm thầm động thủ. Ta nhục nhã các ngươi thì sao? Có bản lãnh các ngươi cứ bẩm báo Lôi Nhiên, xem thử một chút, Lôi Nhiên là nghe ta hay là giúp đỡ các ngươi?

 

Đối mặt với một Lâm Phong không hề sợ hãi, chúng tần phi không thể làm gì khác hơn là nghiến răng chịu trận, sự thiên vị của Lôi Nhiên mấy ngày nay ai ai cũng biết, đúng lúc Lâm Phong “đắc sủng” như ánh trời giữa trưa, không ai dám chọc tức trước mặt nàng.

 

“Ám Vương thật đúng là khôi hài.” Đang lúc mọi người tức đến đỏ mắt, một nữ nhân mặc bạch y có vẻ cao nhã thuần khiết chậm rãi từ giữa các phi tần đi ra, che miệng cười nói: “Tiểu muội nghe nói thị nữ của Ám Vương không hợp ý ngài, trong cung tiểu muội gần đây mới nhận vào một thị nữ vừa nhu thuận, hiểu chuyện lại nghe lời, không bằng tặng Ám Vương làm lễ vật, chắc Ám Vương sẽ không chối từ chứ?”

 

Lâm Phong thoáng sửng sốt, đảo qua đám người hoàng hậu vẻ mặt có chút mất tự nhiên, trong lòng rung động.

 

Chút vẻ khẩn trương này làm Lâm Phong nhanh chóng nghĩ ra, cung nữ bị phái tới đây khẳng định là có vấn đề, nói không chừng là để hãm hại nàng, tuy nhiên bạch y nữ tử tặng người cho nàng lại làm nàng có chút nghi hoặc.

 

Nữ tử này không phải ai khác mà chính là Lý Phi nương nương, nếu là người khác, Lâm Phong không chừng đã cự tuyệt luôn rồi, nhưng vốn là Lý Phi, nàng lại muốn nhìn xem rốt cục nàng ta đang tính toán cái gì.

 

Lâm Phong có chút khó chịu mà nhíu mày, lúc sau mới nói: “Bổn vương mặc dù không thiếu cung nữ, nhưng nể mặt Lý Phi nương nương một mảnh thành tâm, ta sẽ không chối từ. Nhưng ta phải nói trước, nếu như nàng ta tay chân không sạch sẽ, đừng trách bổn vương lột sạch nàng rồi ném tới ngự hoa viên triển lãm một tháng.”

 

Chúng tần phi lúc này đều rùng mình, nguyền rủa Lâm Phong hỗn đản vô sỉ sớm xuống địa ngục, chỉ có Lý Phi dường như nghĩ tới chuyện gì buồn cười mà trong mắt đều là ý cười không che dấu được.

 

“Tinh nhi, còn không mau tới cạnh Ám Vương, hầu hạ cho tốt, nói không chừng ngày nào đó sẽ lên như diều gặp gió.” Lý Phi vẫy tay, cung nữ cúi đầu, chậm rãi bước tới, cung kính hành lễ với Lâm Phong, nhỏ giọng nói.

 

“Diện kiến Ám Vương.”

 

Vóc người cung nữ tuy thon cao nhưng dường như hết sức e lệ, nơm nớp lo sợ ngẩng nửa mặt lên, khăn che giấu gương mặt, dung mạo chỉ có thể nhìn thoáng qua, nhưng ngay cả như thế, nghe thấy thanh âm nàng ta, đánh giá hình dáng nàng ta một chút là Lâm Phong hóa thạch tại trận…

 

Vừa mới nuốt xuống nước miếng suýt nữa phun ra ngoài, Lâm Phong vội vàng ho khan vài tiếng, che dấu thất thố.

 

Lần này nàng đã hiểu hết rồi, chẳng trách Lý Phi lại lộ ra vẻ mặt này, lột sạch “nàng” rồi ném tới ngự hoa viên triển lãm… Khụ khụ…

 

Nói như vậy, sự việc ngự hoa viên hôm nay, hơn phân nửa là do “nàng” ở phía sau giở trò quỷ.

 

“Ám Vương có hài lòng không?” Lý Phi cười nói.

 

“Ừm, thoạt nhìn cũng rất nghe lời, không biết dùng rồi thì thế nào.” Sau một chút giật mình, Lâm Phong dường như chọn thương phẩm tại chợ, sờ soạng người cung nữ vài cái, lập tức khôi phục khí chất cao thâm khó lường, lơ đãng hỏi: “Nhưng không biết nàng ta có lai lịch gì? Tại sao cao như vậy… Tráng kiện như vậy?”

 

“Ám Vương có điều không biết, Tinh nhi là từ quân doanh phía thành nam đến.” Lý Phi cười sáng lạn, hoàng hậu cùng các tần phi khác ngẩn người, đều lộ ra nụ cười như thực hiện được gian kế.

 

Quân doanh? Vậy… không phải là quân kỹ sao?

 

Lâm Phong lại bị uống nước miếng chính mình, Lý Phi đưa cho nàng một quân kỹ, trong mắt mọi người dĩ nhiên là muốn nhục nhã đả kích nàng, người đã đưa ra thì Lâm Phong phải nhận, tin rằng nàng không thể trước mặt mọi người mạnh mẽ từ chối, không thể làm gì khác hơn là ngậm bồ hòn làm ngọt.

 

Đám người Triệu Phỉ Nhi bộ dáng tâm cao khí ngạo, Lâm Phong cũng không rảnh để ý, dường như chịu ấm ức gì đó, nghiêm mặt mang theo tên cung nữ này nhanh chóng dọn đường hồi phủ. Đám người Triệu Phỉ Nhi phía sau tưởng rằng âm mưu của mình thực hiện được đều kiêu hãnh, khóe môi Lâm Phong bất giác câu khởi thành hình cung.

 

Ám vệ Lôi Nhiên phái tới sẽ không theo nàng tiến vào tẩm cung, vào trong Ám Nguyệt cung, Lâm Phong không nhịn được nữa, lúc này nhào tới giường lớn vừa đấm   giường vừa cười điên cuồng, cười tới rút gân.

 

“Hắc hắc hắc… Quân kỹ, Tinh nhi cô nương, ha ha ha ha…”

 

Đối mặt với Lâm Phong đang cười, “Cung nữ Tinh nhi” bất đắc dĩ lắc đầu, hai tay vươn tới ôm, đôi môi ưu mỹ có chút giơ lên, hai tròng mắt hẹp dài tự tiếu phi tiếu nhìn chăm chú nàng: “Cười đủ chưa?”

 

“Đủ rồi, đủ rồi.” Lâm Phong thở hổn hển, nói tiếp: “Chẳng trách dù có dọa đánh chết thì Doãn Tình cũng không chịu nói cho ta biết ngươi trà trộn vào cung thế nào, ta đã nói binh lính nhập ngũ chắc chắn phải có đăng ký, ai không thích hợp Lôi Nhiên sẽ tra ra được, không ngờ ngươi lại dùng thân phận này trà trộn vào, quân kỹ a~~… hắc hắc hắc…”

 

“Tinh nhi cô nương” này lại chính là Bắc Thần Thiên…

 

 

 

 

13 thoughts on “Giấc mộng giang sơn – Chương 67 + 68

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s