Giấc mộng giang sơn – Chương 65 + 66

 

Chương 65 : Hối lộ

 

Ánh mắt vừa động, phảng phất như có đáp án, Lôi Nhiên nóng rực nhìn chuyên chú nàng. Lâm Phong nhếch đôi môi đỏ mọng lên, có chút mở ra muốn nói chuyện, Lôi Nhiên chỉ cảm thấy trong lòng hồi hộp, từ lúc ngồi trên ngai vị Đế Vương tới hôm nay dường như chưa từng khẩn trương tới vậy.

 

“Ta…”

 

Ngay lúc nguy cơ vạn phần trước mắt, bất thình lình một tiếng cười mang theo vẻ nịnh nọt tiến lên, cắt đứt lời nói của Lâm Phong.

 

“Hạ thần bái kiến Ám Vương, chúc mừng Ám Vương được phong Tịnh Kiên Vương, hạ thần xin kính Ám Vương một chén!”

 

Lâm Phong sửng sốt, lời nói đến miệng nuốt trở lại, quay đầu khẽ nhíu mi nghi hoặc nhìn nam nhân này, trong lòng rung động, phát hiện ra người này chính là một trong những người có thần sắc khác thường vừa nãy, hẳn là có quen biết Lam Phượng, không biết rốt cục hắn là thân thích của vị phi tần hậu cung nào.

 

Lôi Nhiên tức đến nỗi suýt hộc máu ra ngoài!

 

Từ lúc chào đời tới nay, đây là lần đầu tiên hắn khẩn trương như thế! Mắt thấy sẽ nghe được ngay đáp án mà cái tên hỗn đản đáng chết này cư nhiên có dũng khí cắt đứt! Ngay lúc này, quả thực hắn có cả ý niệm giết người!

 

Hỗn đản! Ngươi sớm không tới, muộn không tới, đúng lúc này chui ra làm gì? Cố tình phá hỏng “chuyện tốt” của bổn vương hả? Đáng chết! Cố ý! Ngươi nhất định là cố ý!

 

Trong lòng Lôi Nhiên điên cuồng rít gào, chỉ cảm thấy tên quan này phạm tội lớn ngập trời đủ để bị đưa đi Ngọ Môn chém đầu vạn lần, chu di cửu tộc cả ngàn lần!

 

Nếu không phải chung quanh trăm quan tụ tập sẽ gây ảnh hưởng không tốt thì khẳng định là bây giờ hắn đã chém tên nam nhân này thành nhiều mảnh nhỏ rồi! Tuy không động thủ nhưng trong ánh mắt hung tợn vẫn phát ra sát khí kinh khủng, đôi mắt đen nhánh như mãnh hổ mới rời núi, tràn ngập mùi vị tàn nhẫn.

 

Có thể nghĩ, tiền đồ của người này về sau nhất định vô cùng vô tận là đen tối, thật đáng thương, ai bảo hắn đi phá vỡ thời khắc Lôi Vương và Lâm Phong đại nhân của chúng ta – người gặp người thích hoa gặp hoa nở (mồ hôi) biểu lộ chứ…

 

Người lên kính rượu cảm thấy da đầu tê rần, toàn thân không nhịn được run rẩy, rùng mình lớn. Trời ạ! Lôi Vương làm sao vậy? Sao bộ dạng như muốn ăn thịt người a~~! Hắn chỉ lên vỗ mông ngựa Lôi Vương nhân tiện kính rượu Ám Vương, tại sao lại làm Lôi Vương tức giận lớn như vậy?

 

Càng nghĩ càng lo, hắn rốt cuộc vẫn không nghĩ ra mình làm Lôi Vương mất hứng thế nào.

 

Lâm Phong thoáng thấy sắc mặt Lôi Nhiên, đương nhiên hiểu trong lòng hắn suy nghĩ gì, cơ hồ nghẹn cười đến mức nội thương, thật vất vả mới ho khan một tiếng, nghiêm túc nhấc chén rượu, nhẹ nhàng uống một chút, cười khẽ nói: “Vị đại nhân này, không biết ngài có chuyện gì?”

 

Lôi Nhiên mặt âm trầm, hung tợn trừng mắt nhìn người đó, cắn răng nói: “Hộ bộ thượng thư Lý Thời, tốt nhất ngươi đừng nói với bổn vương ngươi chỉ đến tâng bốc ta, nếu không bổn vương không ngại phái ngươi đến Trường Bàn Cung mỗi ngày vuốt mông ngựa đâu!”

 

Lý Thời rùng mình một cái, thiếu chút nữa khóc không ra tiếng, hắn không định nói chuyện gì, nhưng bây giờ xem thái độ Lôi Nhiên không có chuyện cũng phải có chuyện để nói, lấy tính tình “bạo quân” của Lôi Vương, nếu muốn đưa hắn đi xung quân thì chảng phải là chỉ cần một câu nói thôi sao?

 

Lâm Phong vẫn mạn bất kinh tâm uống rượu, trong lòng nghĩ tới rất nhiều vấn đề.

 

Hộ bộ thượng thư Lý Thời dường như chính là biểu huynh của Lý Phi nương nương? Lý Phi nương nương kia dù luôn yên lặng, trầm mặc, nhưng ở trong cung nhiều năm như vậy còn có thể sừng sững đứng ở ngai vị quý phi thì hiển nhiên là rất biết cách ‘sát ngôn quan sắc’, hơn nữa nàng còn có một đứa con ba tuổi, hôm nay Dung Phi xảy ra chuyện, địa vị của Đại hoàng tử cũng bị rơi xuống ngàn trượng rồi.

 

Lôi Nhiên năm nay hai mươi hai tuổi, từ khi mười sáu tuổi hắn bắt đầu có sườn phi, Dung Phi là phi tử sớm nhất, cho nên con cô ta cũng không nhỏ, Đại hoàng tử Lôi Chấn đã năm tuổi, nhị hoàng tử Lôi Phi là con của Lý Phi đã ba tuổi, Tam hoàng tử Lôi Thường mới một tuổi, người sinh thành là một cung nữ, thời điểm sinh hạ là sau lúc Lâm Phong rời Trường Bàn Cung, cung nữ đó vì sinh hạ hoàng tử nên được sắc phong thành Chiêu nghi.

 

Đương nhiên, không phải là hắn say rượu loạn trí, năng lực tự khống chế của Lôi Nhiên không hề kém Bắc Thần Thiên, ý lưu luyến sắc đẹp cũng là cực nhỏ. Mấy hoàng phi, kể cả hoàng hậu ở trong cung cơ hồ hắn không có một chút tình cảm thật nào, lưu lại con nối dõi cũng nằm trong kế hoạch của hắn. Sau khi cung nữ sinh hạ hoàng tử, hắn mới chính thức sắc phong Triệu Phỉ Nhi là hoàng hậu, mục đích là để cảnh cáo ngoại thích Triệu thị đừng tham chính, đồng thời cân bằng thế lực và mối quan hệ giữa các nữ tử trong hậu cung.

 

Mà hoàng hậu Triệu Phỉ Nhi cho tới bây giờ còn chưa có hài tử, đó cũng là nguyên nhân Lôi Nhiên an tâm để nàng ta ngồi trên ngai vị hoàng hậu. Nàng ta làm hoàng hậu ngày nào thì ngày đó nàng ta sẽ không thể có mang, nữ nhân đáng thương này, dù tranh quyền đoạt lợi, ám sát Lam Phượng, nhưng vĩnh viễn cũng không thể hoài thai con của Lôi Nhiên, trong mắt Lôi Nhiên nàng chỉ là một công cụ mà thôi.

 

Tình hình truóc mắt, Dung Phi bị giáng chức, Triệu Phỉ Nhi lại không có con nối dõi, Lý Thời tới nịnh hót Lôi Nhiên, hiệu quả dĩ nhiên là phi thường tốt. Hơn nữa, muốn ra tay từ nàng cũng mười phần to gan, lại không hề phạm phải tật xấu của mấy nữ nhân hậu cung ngu xuẩn đố kỵ, còn biết đánh giá kỹ lưỡng sự tình. Xem ra trong hậu cung của Lôi Nhiên, người lợi hại nhất không phải hoàng hậu Triệu Phỉ Nhi, mà là Lý Phi nương nương!

 

Chỉ tiếc tên này đáng thương, vận khí thật sự quá kém, chuyện tốt cũng làm thành chuyện xấu, vuốt mông ngựa thoáng cái lại chụp nhầm đùi ngựa, hơn nữa còn không biết mình sai ở đâu, Lâm Phong vừa nghĩ đến vẻ mặt Lôi Nhiên thiếu chút nữa thì tức chết là lại cảm thấy buồn cười.

 

Lý Thời khóc không ra nước mắt, một hồi lâu thấy thần sắc Lôi Nhiên càng thêm cáu giận, đành phải cắn răng kiên trì cười nói: “Kỳ thật là thế này, Lôi Vương, nếu ngài phong Ám Vương là Tịnh Kiên Vương thì ngài ấy cũng không thể không có vương phủ của riêng mình chứ? Lý gia cái khác không có, nhưng coi như là chút tài sản nhỏ, gần đây quốc khố trống không, khoản phí lớn này không nên lấy từ quốc khố, không bằng để Lý gia thay mặt giám sát, đốc thúc làm vương phủ, coi như tỏ chút tấm lòng với Ám Vương.”

 

Hối lộ! Tuyệt đối là hối lộ! Nhưng lại là hối lộ quang minh chính đại!

 

Lời vừa nói ra, mấy vị đại thần to béo quyền cao chức trọng ngồi phía dưới làm nghiêng đổ cả chén rượu, đại đa số là ngoại thích hoàng tộc.

 

Lâm Phong có chút kinh ngạc nhìn thần sắc Lôi Nhiên vẫn âm trầm, hộ bộ thượng thư phụ trách quản lý tiền tài quốc khố, nghe nói Lý gia cũng có tài sản không nhỏ, năm đó Lôi Nhiên coi trọng Lý Phi dĩ nhiên là vì coi trọng tài phú Lý gia hơn, đủ để giúp hắn leo lên vương vị.

 

Nhưng hôm nay Lôi Nhiên đã leo lên ngôi vị hoàng đế, thứ không phải của mình, nhất là tài phú lớn thế rất dễ gây nên đảo chính. Lôi Nhiên có lẽ từ lâu đã muốn tìm cớ tạo áp lực với Lý gia rồi, chỉ tiếc không có cơ hội, hôm nay lại làm hắn vô tình bắt được cơ hội, nam nhân này quả là tâm cơ hơn người!

 

“Ồ? Vương phủ cho ta?” Lâm Phong mỉm cười, vẻ mặt hưng phấn, thiên chân vô tà ước mơ: “Không biết vương phủ của ta sẽ to lớn thế nào đây? Có lớn như hoàng cung không?”

 

Lý Thời suýt nữa bất tỉnh tại chỗ, công tử này, lớn như hoàng cung? Vậy phải tốn bao nhiêu tiền tài đây? Ngươi muốn vét sạch tiền của Lý gia ta sao?

 

Lôi Nhiên thần sắc vừa động, ôn hòa nhìn Lâm Phong, vẻ mặt yêu chiều, cười nói: “Đương nhiên là có, đừng quên, nàng là Tịnh Kiên Vương của ta, vương phủ sao có thể không lớn như hoàng cung của ta? Bản thân ta thấy xây lớn thêm chút nữa cũng không sao cả, vậy thì chọn một ngọn núi đi, dù sao xây xong bổn vương cũng sẽ thường xuyên quang lâm.”

 

Một lời nói quang minh chính đại phát ra… hoàng đế đích thân tới đó! Đủ thấy Lôi Vương “sủng ái” vị Ám Vương này đến thế nào, còn muốn thường xuyên quang lâm nữa. Vậy xây vương phủ cũng không thể cắt xén nguyên vật liệu, vạn nhất Lôi Vương đi lại đâu đó bỗng thấy không hài lòng, nghe tiếng gẫy răng rắc, trách nhiệm này ai sẽ đảm đương?

 

 

Một… Một ngọn núi!

Lý Thời miệng sùi bọt mép, cơ bản đã nói không nổi nửa chữ…

 

Lâm Phong khinh thường liếc mắt nhìn Lôi Nhiên một cái, hắn có chủ tâm muốn Lý gia giao nộp tiền tài đây! Còn lấy nàng làm cớ, cẩn thận nàng tìm hắn đòi lợi tức đó!

 

Lôi Nhiên lại khôi phục bộ dáng thâm trầm thận trọng, không còn thấy vẻ thất thố nữa, vô tình giải quyết một vấn đề ngoại thích, trong lòng hắn dần cao hứng, đồng thời càng thêm nhận định Lâm Phong đem đến vận may. Nàng mới đến một hồi mà ngoại thích của mấy nữ nhân hậu cung làm hắn phiền lòng cứ một người lại một người lộ ra, thật sự là rất thoải mái!

 

“Còn không mau đi xuống? Còn muốn kính rượu sao?” Lôi Nhiên nhìn Lý Thời đang ngây ngốc, lãnh đạm hỏi.

 

“Không không không! Vi thần tạ ân điển của Lôi Vương, Ám Vương, thần… Thần đau bụng, xin cáo lui trước…” Lý Thời vội vàng, nhanh như chớp chạy xuống so với thỏ còn chạy nhanh hơn, cũng có thể coi như đệ nhất khinh công đương thời nha.

 

Bữa tiệc kéo dài đến tận đêm khuya, trên đường trăm quan về phủ, họ vẫn còn đang thảo luận chuyện làm vương phủ cho Ám Vương, có người vui, có người sầu, nhiều nhất là những kẻ hả hê khi thấy người gặp họa.

 

Uống rượu không ít, ngay cả Lâm Phong cũng thấy trên mặt có chút nóng lên, cùng Lôi Nhiên đi tới Chính Dương Cung, hơi gãi đầu, nhìn dây trói trên tay, nàng đột nhiên buông lỏng đầu nút, cởi ra.

 

Lôi Nhiên đang mở cửa, thấy hành động của nàng thì ngẩn ra.

 

“Nàng… Nàng làm gì vậy?”

 

Giờ khắc này, tâm tình Lôi Nhiên có chút quái dị, đoạn đường đi hắn lao lực ‘thiên tân vạn khổ’, dùng sức của chín trâu hai hổ, thậm chí còn làm ra sự kiện “đi tiểu nhiều lần” đáng chê cười, rõ ràng ngày đêm đều mong nữ nhân đáng chết này cởi dây trói. Nhưng lúc dây trói thật sự cởi ra, hắn lại không hề cao hứng, ngược lại còn có chút cảm giác mất mát quanh quẩn trong lòng.

 

“Làm sao? Lôi Vương, đầu óc ngươi không bị nước vào, chuyện ấy còn muốn ta giải thích sao?” Lâm Phong xoay người, xem thường nói: “Hôm nay ngươi cũng đã mượn sức ta, điều này thể hiện ngươi không có sát ý với ta nữa, ngươi đã không có sát ý với ta thì ta một tấc không rời, kề cận ngươi có gì tốt? Mỗi ngày nhìn ngươi tắm rửa chắc? Ngươi thực sự nghĩ mình trần truồng ngắm đẹp lắm hả?”

 

“Bổn vương ở trần thì không hấp dẫn, người đó ở trần thì đẹp mắt? Bổn vương cho nàng quan sát miễn phí đã là lợi ích không nhỏ rồi, nàng còn muốn xem ba chọn bốn!” Lôi Nhiên thiếu chút nữa tức giận bùng phát.

 

Ngay cả chính hắn cũng không biết tại sao vừa nhìn thấy Lâm Phong là có loại xúc động bùng phát, rõ ràng định lực của hắn cũng rất mạnh mẽ, nhưng nữ nhân Lâm Phong này, đúng là có bản lãnh làm người sống tức chết, bức thánh nhân phát điên.

 

 

Chương 66 : Trên giường

 

“Ngươi nghĩ rằng nam nhân các ngươi là trời sao? Nói cho ngươi biết, bổn vương xem qua nam nhân không tới một ngàn cũng hơn mấy trăm, trong đó, có một người vóc dáng khẳng định không hề kém hơn ngươi, cái này bổn vương tương đối tinh tường.” Lâm Phong cười hắc hắc tự hỏi, lại nhìn tới ‘nơi nào đó’ của Lôi Nhiên một chút…

 

“Không tới ngàn cũng hơn mấy trăm?” Mặt Lôi Nhiên tái đi, giờ khắc này đáy lòng hắn thật sự có một cảm giác phi thường, phi thường không thoải mái, mặc dù biết rõ Lâm Phong đang chọc tức hắn, nhưng vẫn có một loại cảm giác dường như bị người ta cướp mất gì đó của mình. Chứng kiến ánh mắt Lâm Phong liếc nhìn một bộ phận trên thân thể hắn, mặt không đỏ tim không loạn, hắn quả thực muốn chồm lên hỏi nữ tử này, rốt cục nàng có phải là nữ nhân không!

 

Lâm Phong không đỏ mặt mà Lôi Vương – người được xưng là bụng dạ thâm sâu khó lường lại đỏ mặt trước, sau lại chuyển thành màu xanh đen: “Nàng nói hắn là ai?”

 

Lâm Phong cười như thiên hạ thái bình: “Trong lòng Lôi Vương tự nhiên đã biết, cần gì hỏi ta.”

 

Bắc Thần Ám Vương cùng Bắc Thần Thiên Vương luôn cùng tiến cùng lui, cho dù giữa bọn họ không có dây trói cũng không hề có khúc mắc mà ở cùng chỗ, cái này chẳng lẽ đối với Lôi Nhiên là bí mật lớn sao?

 

“Bắc   Thần   Thiên!” Dường như nghiến răng nói ra ba chữ này, dục vọng đánh đổ Bắc Thần Thiên trong lòng Lôi Nhiên trong nháy mắt tăng lên tới đỉnh cao nhất! Hắn thậm chí có một ý niệm trong đầu, bây giờ mang ngay đại quân đi phá hủy hắn! Bất kể sinh tử thành bại! Hắn muốn cùng nam nhân kia đánh một trận! Cướp lấy tất cả của hắn, vương vị, giang sơn, còn có…

 

Con ngươi sắc bén ưng hiện lên quang mang mãnh liệt, còn có Lâm Phong!

 

Lôi Nhiên cùng Bắc Thần Thiên đều là hào kiệt đương thời, cũng có một ưu điểm rất lớn, bọn họ sẽ không trốn tránh, sẽ không đi ngược lại nội tâm chính mình.

 

Đối với một nữ nhân vô tâm vô phế không hề đáng nhắc tên như vậy, có phải là không thể động tâm, đúng không? Tin rằng lúc trước, cả hai người đều nói không thể, cũng tin tưởng chính mình sẽ không như thế.

 

Nhưng sự thật là đã động tâm rồi, có biện pháp nào được?

 

Thay vì rối rít liều mạng phủ nhận mình đang vướng mắc, còn không bằng thẳng thắn thừa nhận tình cảm, sau đó dùng đủ các thủ đoạn cướp lấy! Thân là một nam nhân, một vương giả, bọn họ hiểu sâu sắc được đạo lý muốn lấy được đồ nhất định phải dựa vào chính mình đi tranh đấu.

 

Đương nhiên, đối mặt với cá tính “đáng sợ” của Lâm Phong, hai nam nhân đã sớm có giác ngộ, bình tĩnh hạ quyết tâm tiếp nhận, nữ nhân này không thể để bọn họ tĩnh tâm, muốn có nàng thì không thể sợ áp lực và thất bại.

 

Ánh mắt Lôi Nhiên càng thêm thâm trầm nguy hiểm, đột nhiên khóe môi câu khởi tia cười tà khí lẫm liệt, tiếng nói trầm thấp chậm rãi: “Rốt cuộc là ai tốt, Ám Vương không ngại thử một lần sẽ biết.”

 

“Ồ? Tìm ta thử?” Lâm Phong tươi cười cũng trở nên cực kỳ quỷ dị: “Lôi Vương, ngươi thích SM hả?”

 

Bị nàng ương ngạnh nhìn đến cả mình đổ mồ hôi lạnh, Lôi Nhiên mặc dù rất muốn hỏi một câu SM rốt cục là vật gì, nhưng trực giác rất không ổn trong lòng mách bảo vì an toàn của chính bản thân tốt nhất là đừng hỏi, hắn lập tức ngại ngùng, ho khan một tiếng, lùi bước.

 

“Quên đi…”

 

Còn nhiều thời gian, dù sao sắp tới nàng vẫn ở Thiên Thành, hay là để sau này đi…

 

Lâm Phong cũng không cùng hắn so đo, nhún nhún vai, ném dây trói trong tay đi, liên kết giữa hai người từ nay biến mất.

 

Trong lòng Lôi Nhiên khẽ run lên, có chút hối hận, dường như cùng nàng ở chung một chỗ cũng không tệ, trong đầu hắn thậm chí còn có một ý niệm điên cuồng, sau này nên buộc Lâm Phong ở bên người mới tốt…

 

Bất quá nếu bây giờ nói ra, không khỏi có khuynh hướng cuồng ngược, Lôi Nhiên cũng có chút không cách nào thích ứng, có chút xúc động phất tay: “Bên kia là tẩm cung của nàng, Ám Nguyệt Cung cách Chính Dương Cung của ta rất gần, có việc gì phiền toái gọi thị vệ đến bẩm báo ta.”

 

Lâm Phong gật đầu, cũng không quay đầu lại, đi về phía Ám Nguyệt Cung.

 

Tỳ nữ ở Ám Nguyệt Cung rất ít, thị vệ cũng không nhiều, dường như bình thường không mấy ai lui tới, nhưng cả cung điện lại trang hoàng đẹp đẽ, quý giá vô cùng, mùi đàn hương thơm mát lượn lờ có chút nhã trí, là một nơi rất dễ chịu.

 

“Lúc ta ngủ thích ở trần trọn vẹn, hơn nữa không thích có người theo dõi, các ngươi ra ngoài cửa tẩm cung canh giữ đi, nếu không, ta không ngại nói cho Lôi Vương là các ngươi rình coi bổn vương.” Lúc cung nữ đưa nàng tới cửa tẩm phòng, cung nữ thái giám chung quanh đều rời đi, Lâm Phong khẽ lẩm bẩm nói với người phía trên đỉnh đầu, sau đó mở cửa đi vào rồi trong tẩm phòng.

 

Ở trong góc tối, ba bốn tên ám vệ sửng sốt, biết điều không đi theo vào, trong lòng nhưng ngẫm, Ám Vương quả thật danh bất hư truyền, lợi hại biết bao, ngay cả ám vệ bọn họ cũng không tránh khỏi phát hiện của nàng.

 

Bọn họ mặc dù có kinh nghiệm huấn luyện, dục vọng với nữ nhân cũng áp chế đến cực điểm, nhưng ai có thể cam đoan sau khi Lôi Nhiên biết sự tình sẽ không giận dữ? Ít nhất, xem thái độ Lôi Vương bây giờ, hắn đối với nữ tử này rất đặc biệt.

 

Bên trong ánh sáng phi thường u ám, không biết vì sao, ngọn nến lại không đốt lên, Lâm Phong có chút chau mày, đáy mắt đột nhiên xẹt qua một mạt tinh quang rồi lập tức che dấu đi.

 

Nàng không hề đốt nến mà chậm rãi đi tới chiếc giường to đùng, sa trướng màu trắng theo gió đung đưa, tối nay không trăng, tất cả đều đen tối đáng sợ, Lâm Phong vừa đến bên giường lớn ngáp một cái, bỗng vén màn lụa lên, nhảy ra xa giường, nhấc khủy tay đưa xuống dưới, hung hăng đậy một cái!

 

Trong bóng tối, giường lớn đột giống như nổi lên một trận kình phong, bóng đen bỗng dưng xoay người tránh thoát công kích sắc bén của Lâm Phong, đôi tay hữu lực to lớn nhanh chóng bắt được hai cánh tay Lâm Phong!

 

Trên giường quả nhiên có người!

 

Trong thời khắc tiến vào phòng nàng đã phát hiện ra, khí tức người này đã áp lại tới cực hạn, hơn nữa võ công cực cao, nếu không phải nàng là quái vật từ nhỏ đã thích ứng với bóng đêm chứ người khác căn bản không thể nhận ra được bất cứ tình huống gì, lúc phát hiện ra có người, Lâm Phong cố ý buông lỏng thái độ, chính là muốn người đó lơ là cảnh giác.

 

Ai biết, tên “thích khách” này cư nhiên lại tránh thoát công kích của nàng.

 

Lâm Phong hơi kinh hãi, võ công thật là lợi hại! Từ lúc đi Xa Trì tới nay, võ công của nàng cao cường hơn mà người này có thể ngay lập tức bắt được tay nàng, trên đời này không phải không có nhưng cũng tuyệt không có nhiều người có khả năng ấy.

 

“Hừ! Muốn chết?” Tay Lâm Phong mặc dù không thể di chuyển nhưng khóe môi cười lạnh lại không hề giảm bớt, đôi đồng tử đen láy như bùng lên sắc sáng, hai tay chống giữ tại ngực người đó, nửa người dưới bỗng nhảy cao lên, đầu gối cong lại, lấy tốc lực đáng sợ bay về phía hạ thân người trên giường!

 

Nàng đương nhiên cảm giác được người này là nam nhân, chỉ cần là nam nhân, sẽ không thể không sợ chiêu này.

 

Tốc độ va chạm mặc dù nhanh nhưng nam nhân trên giường phản ứng còn nhanh hơn, một tiếng gầm nhẹ vang lên, đảo mắt phi thân lên xoay người lại, hắn buông cánh tay Lâm Phong ra, tóm trụ thắt lưng của nàng, nhẹ giọng kêu lên: “Đừng đánh, đừng đánh! Cô nãi nãi ngươi lợi hại, ta nhận thua rồi…”

 

Vừa nghe thấy thanh âm này, Lâm Phong ngạc nhiên, động chân mày: “Doãn Tình?”

 

Một trong thập nhị tôn giả của Phong Vũ, được xưng là Ân Tang đệ nhất quái nhân Doãn Tình, lúc từ biệt ở Xa Trì đã không còn tung tích, không ngờ hôm nay Bắc Thần Thiên còn chưa tới đây mà nam nhân này đã tới rồi.

 

“Hắc hắc, nàng còn nhớ rõ bổn tôn nha, ta còn tưởng rằng nàng vội có tân hoan thì quên ái cũ chứ ?” Thân thể hai người trước sau rơi xuống giường mềm mại, cũng không  có phát ra nhiều tiếng vang, tiếng cười nam nhân trầm thấp dễ nghe truyền tới bên tai, giọng nói lại oán giận liên tiếp: “Cho dù quên bổn tôn, cũng không nên ác độc như vậy chứ, mỹ nhân lại dùng thủ đoạn âm hiểm, nhỡ làm tàn phế ta rồi thì khẳng địnhlà sau này nàng sẽ hối hận chết.”

 

Ngay cả là tránh thoát thì Doãn Tình vẫn bị dọa đến đổ mồ hôi, một cước này của nàng, vừa nhanh chóng lại tàn nhẫn, nếu đụng trúng thì không tuyệt tử tuyệt tôn mới là lạ!

 

Võ công Doãn Tình có thể coi như là đệ nhất Ân Tang, ngay cả Bắc Thần Thiên đối diện cùng hắn giao thủ cũng không đánh lại hắn, đêm nay hắn có thể vào hoàng cung chế trụ Lâm Phong cũng chẳng có gì là lạ.

 

” Bổn vương không nhớ rõ ta cùng ngươi từng có chuyện xưa gì a.” Lâm Phong xem thường trở mình một cái, đối với nam nhân này địa tự mình đa tình cười nhạt, nếu vốn là “quen biết đã lâu “, nàng cũng không có lập tức lộ ra.

 

“Ai nha, tiểu mỹ nhân, nàng cần gì tuyệt tình như vậy, nàng đã quên đoạn tình cảm tương đối mãnh liệt khi chúng ta chung sống một ngày đêm rồi sao? Cư nhiên muốn vứt bỏ bổn tôn, thật sự làm cho bổn tôn thương tâm nha! Chẳng lẽ không bị nàng xem qua nên nàng không thừa nhận? Nơi này tối đen như vậy, xem như không thể nhìn thấy, nhưng nàng có thể sờ nha, bổn tôn cam đoan, vóc người bổn tôn tuyệt đối không kém tên Lôi Nhiên kia, không tin nàng sờ thử xem.” Doãn Tình cười khẽ, cánh tay hữu lực vòng qua Lâm Phong ôm cả người nàng, thân hình nam tử to lớn sau lưng bao vây nàng, dường như đang nghiệm chứng những gì mình nói là chân thật.

 

“Ít lôi lôi kéo kéo cho ta, mau truyền lời đi, Thần Thiên rốt cuộc tính thế nào?” Không để ý tới Doãn Tình “làm phiền”, Lâm Phong lạnh lùng hỏi thăm.

 

Doãn Tình sửng sốt, giống như là trút giận vào quả bóng, bất đắc dĩ thở dài: “Bổn tôn tự nguyện cho nàng sờ soạng, nàng cũng nên phối hợp một chút chứ, bổn tôn dù sao cũng là mỹ nam tử danh chấn một phương, chẳng lẽ thua kém Bắc Thần Thiên? Còn nữa, nữ nhân, nàng sẽ không có thể ngốc một chút sao, cũng phải để cho bổn tôn chút tự tôn chứ.”

 

“Sờ ngươi?” Lâm Phong bĩu môi, trong lòng xác định ý đồ Doãn Tình đến đây, hừ hừ nói: “Ta tự sờ mình còn hơn, nam nhân da thô thịt rắn có cái gì sờ tốt.”

 

“Lời này không đúng rồi, nam nhân cùng nữ nhân có rất nhiều chỗ bất đồng.” Doãn Tình tà cười, thanh âm mang vài phần dụ dỗ, cúi đầu, thổi khí bên tai Lâm Phong: “Quan trọng nhất, nàng hẳn là cũng rõ ràng đi…”

 

“Xùy, không phải là ít hơn hai cái bánh bao, hơn nhiều một cây hoàng qua, có cái gì đáng kinh ngạc.” Lâm Phong mặt không chút thay đổi mà hừ giọng nói.

 

Bánh bao? Hoàng qua? Đây là hình dung loạn thất bát tao gì!

 

Doãn Tình uống nuốt nước miếng, bị nữ nhân này hoàn toàn đánh bại rồi.

 

“Hắn phái ngươi tới không phải để ngươi đùa giỡn ta đi? Lôi Nhiên mặc dù muốn mượn sức ta nhưng vẫn chưa buông lỏng cảnh giác với ta, ngươi tốt nhất cẩn thận một chút, hắn tùy thời có thể tới đây đánh úp.” Lâm Phong không nhịn được nhắc nhở.

 

“Chỉ bằng một Lôi Nhiên cũng muốn giữ chân ta? Đùa à?” Doãn Tình không khỏi ngạo nghễ mỉm cười: “Bắc Thần Thiên phái ta đến bảo vệ nàng an toàn, thuận tiện bảo ta nói với nàng, mặc kệ nàng trả lời thế nào, lựa chọn thế nào, hắn vĩnh viễn đều là một đáp án.”

 

Nghe được lời ấy, Lâm Phong nhướng mày, bên tai giống như có sấm sét nổ tung, bỗng nhiên mở to mắt, trong con ngươi tinh quang càng phát sáng, trong lòng àm ầm dậy sóng.

 

Thì ra là vậy! Bọn họ đúng là chưa bao giờ rời xa…

 

 

 

 

4 thoughts on “Giấc mộng giang sơn – Chương 65 + 66

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s