Bái sai đường – Chap 5

 

Chap 5:

 

Rốt cục đã đến.

 

Giang hồ đồn đãi, Bách Độc Cốc bốn phía tràn ngập khói độc, trong khói độc có chứa một loại chướng khí có thể làm chết người. Nghe nói người nào trúng loại chướng khí này sẽ điên điên khùng khùng, thần trí bất minh, đổ máu mà chết.

Nhìn phía trước sương trắng lượn lờ, Bạch Tiểu Mộc nuốt nuốt nước miếng, lấy một viên giải độc đan lúc trước Thẩm Thiên Thu để lại ra, nàng kỳ thật cũng không biết giải độc đan này có thể giải độc của khói độc này hay không, nhưng nếu đan dược này là Thẩm Thiên Thu để lại, nàng nghĩ chắc là cũng có chút tác dụng.

 

Vài ngày trước, nàng và nhóm người cuối cùng của Vọng Vân Trại đã đến Thải Hà sơn, mọi người đều cực kỳ yêu thích phong cảnh thanh u nơi đó, bắt đầu hưng phấn bắt tay vào gây dựng nhà cửa, làm gia viên.

 

Nhưng sự mong nhớ Thẩm Thiên Thu của nàng lại giống như hồ nước tràn đầy, làm thế nào cũng không ngăn được. Nàng biết còn rất nhiều việc cần chờ cha và Hồng thúc xử lý, bọn họ không thể rời mọi người lúc này, nhưng nàng cũng không thể đợi thêm được nữa, cho nên sau khi thông báo cho cha một mình nàng đã tìm đến Bách Độc Cốc.

 

Cứ nghĩ đến chỉ cần xuyên qua làn khói độc này là có thể nhìn thấy người nàng ngày đêm mong nhớ, Bạch Tiểu Mộc không chút do dự nuốt giải độc đan, đi vào trong khói độc.

 

Nàng không còn nghĩ đến lý do vì sao mới quen biết Thẩm Thiên Thu vài ngày ngắn ngủn mà nàng có cảm giác càng mãnh liệt hơn đối với hắn, hiện tại nàng chỉ biết, nàng muốn gặp hắn, nàng muốn hỏi hắn vì sao bỏ lại nàng mà không nói lời từ biệt.

 

Sương trắng dày đậm, nàng rất cẩn thận chậm rãi bước đi, mới không đụng phải cây cối hay ngã xuốngvũng bùn.

 

Sau một lúc lâu, hô hấp dần dần trầm trọng, ngực như bị sức ép làm nàng không hít thở được, mồ hôi lạnh liên tục từ trên trán chảy xuống, ý thức cũng dần dần trôi xa. Nguy rồi, nàng không phải là trúng chướng khí chứ?

 

Nhưng rõ ràng nàng đã ăn giải độc đan, tại sao lại vô dụng thế? Chẳng lẽ loại giải độc đan này không thể giải độc chướng khí?

 

Lại ăn thêm một viên nữa, trước khi xuất môn Hồng thúc đã đưa cho nàng vài viên liền, nàng nhanh chóng lại lấy ra một viên nữa ăn vào.

 

Nhưng tình trạng hôn mê ý thức không hề có cải thiện, nàng bắt đầu cảm thấy tứ chi như nhũn ra, cả người vô lực, ngực như bị dùi tạc vào, một trận đau đớn.

 

Bạch Tiểu Mộc cảm thấy bản thân sắp hôn mê, miễn cưỡng nâng mắt lên nhìn bốn phía xung quanh, nàng đã đi được một lúc lâu nhưng trước mắt vẫn là sương trắng xoá, căn bản không hiểu giờ phút này mình đã đến đâu.

 

Nàng bắt đầu hoảng sợ. Nàng không thể chết ở đây! Nàng tới là muốn gặp Thẩm Thiên Thu, tại sao có thể còn chưa nhìn thấy hắn đã đã chết đi?

 

Nàng sốt ruột dùng hết toàn lực kêu to, “Thẩm Thiên Thu, ngươi ra đây mau!” Nhưng thanh âm nói ra lại chỉ là hơi thở mong manh.

 

Nàng chưa từ bỏ ý định lại kêu tiếp, “Thẩm Thiên Thu, ngươi mau ra đây, nếu ngươi không đến…… Ta sẽ mất mạng mất!”

 

Nhưng thanh âm như muỗi kêu này, chỉ sợ chỉ có chính nàng nghe được.

 

Nàng không thể hôn mê trong này, cho dù chết nàng cũng muốn vào Bách Độc Cốc gặp hắn.

 

Hít một hơi, Bạch Tiểu Mộc cố hết sức di chuyển nhưng thân mình hư nhuyễn vô lực đi rất chậm chạp, cuối cùng ngay cả hai chân cũng đứng không vững, cả người ngã sấp xuống đất.

 

Nàng thở hổn hển, cố gắng bò lên trước, giờ phút này nàng kiên cường chống đỡ, không để mình hôn mê, nàng hiểu rằng nếu ngất đi trong này, nhất định không thể sống sót.

 

Không! Nàng muốn gặp Thẩm Thiên Thu, nàng còn có rất nhiều lời muốn nói với hắn, cho nên tuyệt đối không thể ngã xuống.

 

Tay chân cùng cứ động, cố hết sức hoạt động một chút.

 

Bỗng nhiên, có cái gì trên đầu nàng:

 

“Ai, mới rồi là ngươi kêu Thẩm Thiên Thu sao?”

 

Có người nói chuyện với nàng sao? Bạch Tiểu Mộc hồ nghi hơi hơi ngẩng đầu lên, không nhìn thấy ai cả. Nguy rồi, nàng trúng độc quá sâu nên xuất hiện ảo giác sao?

 

Không được, nàng nên nhanh lên, chỉ cần xuyên qua làn khói độc này là có thể nhìn thấy Thẩm Thiên Thu. Nghĩ như vậy, nàng cúi đầu, tiếp tục bò đi.

 

Đầu nàng lại bị cái gì đó nhấn nhấn vài cái, nàng nghi hoặc lại ngẩng đầu lên vẫn chẳng nhìn thấy gì hết.

 

“Ngu ngốc, ta ở chỗ này, ngươi đang nhìn gì?”

 

Nàng theo hướng thanh âm, chậm rãi chuyển nhìn phía sau mới phát hiện ra có một nhánh cây ở phía sau đầu nàng, sau đó ánh mắt nhìn lên trên phát hiện có người ngồi trên một nhánh cây đằng sau đang nhìn nàng.

 

Bạch Tiểu Mộc choáng váng, không thể thấy rõ mặt hắn, chỉ có thể mơ hồ nhận ra tiếng nói trầm thấp xuôi tai mà đoán người trước mắt là nam nhân.

 

“Ngươi…… thật sự là người sao?” Hay vẫn là ảo giác của nàng?

 

“Ta không phải người chẳng lẽ là quỷ.” Ngữ khí của hắn có chút hờn giận.

 

Nàng nghe vậy vui vẻ. “Ngươi thật sự là người, không phải ảo giác của ta? Vậy ngươi, ngươi có thể mang ta tới Bách Độc Cốc không?” Nàng nghĩ hắn xuất hiện đây, nói không chừng là người của Bách Độc Cốc, trong lòng không khỏi dấy lên một tia hy vọng.

 

Người nọ không để ý tới thỉnh cầu của nàng, cầm nhánh cây tiếp tục khua mặt nàng. “Ta mới hỏi ngươi còn không trả lời, vưa rồi là ngươi gọi Thẩm Thiên Thu sao?” Thính lực của hắn rất tốt cho nên dù thanh âm rất nhỏ hắn vẫn nghe thấy, cho nên mới tò mò lại đây nhìn một cái, kết quả nhìn thấy nữ nhân này bò trên mặt đất, giống như cẩu vậy. Chậc, thực xấu!

 

“Đúng, là ta, ngươi dẫn ta đi gặp Thẩm Thiên Thu được không? Ta muốn tìm hắn.”

 

“Ngươi tìm hắn muốn làm gì?” Hắn càng không ngừng lấy nhánh cây khua mặt nàng, thấy nàng đau rồi tránh đi, hắn cười ha ha.

 

“Ta, ta…… muốn trước tiên mắng hắn một chút, sau đó hỏi hắn vì sao không từ mà biệt.” Bạch Tiểu Mộc bị khua đau, thấy hắn không có ý dừng tay, không nhịn được nữa cả giận nói: “Ngươi đừng khua mặt ta, rất đau, ngươi biết không?”

 

Nam nhân làm như không nghe thấy nàng kháng nghị, kinh ngạc nói: “Di, ngươi nói hắn không từ mà biệt, ngươi thực sự quen biết hắn?”

 

Thấy hắn rốt cục dừng tay, Bạch Tiểu Mộc đáp: “Hắn là trượng phu của ta, ngươi nói ta có quen biết hắn không?”

 

Vừa rồi tức giận, cảm giác sắp hôn mê tựa hồ bớt đi chút chút.

 

“Ngươi nói gì? Hắn là trượng phu ngươi?” Nam nhân kinh ngạc dùng nhánh cây khua mặt nàng, đánh giá giây lát, bĩu môi ghen ghét. “Chậc, bộ dạng cũng không đẹp, chỉ có thể tính tạm được, bằng diện mạo ngươi mà hắn chịu thú ngươi, ta xem ngươi tám phần là đang nói dối, bằng không chính là nằm mộng giữa ban ngày.”

 

Lời nói của hắn lần nữa khiến Bạch Tiểu Mộc tức giận, nàng tốn hơi thừa lời nói: “Ta không nói sai, ta cùng hắn thật sự đã bái đường thành thân, không tin ngươi gọi hắn ra cùng ta đối chất.”

 

“A, thú vị, thật thú vị, ngươi muốn cùng hắn đối chất nha…… Không thành vấn đề, ta mang ngươi đi qua. Bất quá nếu sự thật là ngươi lừa gạt ta, ta cam đoan lúc đó ngươi sẽ chết rất khó coi nha!”

 

Nói xong, nam nhân kia nhảy xuống cây, giữ lấy nàng, thi triển khinh công tuyệt đỉnh, bay vút về phía trước.

 

Không lâu sau họ đã xuyên qua đám sương trắng, trước mắt hiện ra một cảnh trí u tĩnh, nơi đó có bờ cỏ xanh mướt, dòng suối róc rách, trong hồ là các loại thuỷ điểu sống an nhàn, còn có mấy con nai đang uống nước suối, xa xa một chút là một rừng cây xanh ngắt.

 

Ở cách ven hồ không xa là một mảnh đất, dùng gỗ mộc dựng thành nhà.

 

Bạch Tiểu Mộc ngẩng đầu liếc mắt nhìn hắn một cái, liền bị cảnh đẹp trước mắt hấp dẫn.

 

Thì ra Thẩm Thiên Thu ở một nơi mỹ lệ như vậy.

 

Nam nhân buông nàng ra rồi hô to, “Thẩm Thiên Thu, ta mang đến cho ngươi một nữ nhân, mau ra đây.”

 

Hắn không đỡ nàng, Bạch Tiểu Mộc nháy mắt yếu ớt ngã trên cỏ.

 

“Ngọc Như Ý, ta nói rồi Bách Độc Cốc không chào đón ngươi, cút cho ta!” Từ nhà gỗ ven hồ truyền đến thanh âm đuổi khách không khách khí.

 

Nghe thấy thanh âm Thẩm Thiên Thu, Bạch Tiểu Mộc kinh hỉ ngẩng đầu nhìn.

 

“Aizz, lần này ta mang đến cho ngươi lễ vật nha, là nữ nhân, nàng tự xưng là thê tử cùng ngươi bái đường, ngươi không ra nhìn một cái sao?”

 

Đợi một lát, trong phòng vẫn không có thanh âm gì truyền ra.

 

Thấy thế, Bạch Tiểu Mộc kích động nói: “Là ta, Thẩm Thiên Thu, là Bạch Tiểu Mộc, ta tới tìm chàng.”

 

Nhưng tiếng nói của nàng suy yếu, chỉ có nam nhân đứng bên cạnh nghe thấy.

 

Nhìn căn phòng ven hồ lặng im, lại nhìn nữ nhân đang té ngã trên mặt đất, đôi môi yêu mỹ của Ngọc Như Ý bỗng nhiên giương lên một chút tà ác. “Xem ra tám phần là ta bị nữ nhân này lừa rồi, tốt thôi, ngươi – nữ nhân này dám lừa gạt ta, ta muốn ngươi hoá thành mảnh vụn quăng xuống hồ cho cá ăn!”

 

Bạch Tiểu Mộc hoảng sợ giương mắt, thấy hắn đang dùng ánh mắt thị huyết nhìn chằm chằm mình, nàng lập tức cả kinh, nhưng khi nhìn dung mạo của hắn, nàng bật thốt lên, “Yêu tinh!”

 

Nam nhân lập tức giận tím mặt, “Ngươi gọi yêu tinh? Ngươi dám gọi ta là yêu tinh! Xem ta không nghiền ngươi thành mảnh nhỏ, ta không phải là Ngọc Như Ý.”

 

Hắn ra tay nhanh như chớp, mắt thấy bàn tay chuẩn bị đánh trúng ngực nàng, bóng hình chớp nhoáng, có người đúng lúc đánh úp lại một chưởng kia của hắn.

 

“Dừng tay, Ngọc Như Ý, nếu ngươi thương tổn nàng một cọng tóc, ta sẽ khiến ngươi hóa thành máu loãng!” Thẩm Thiên Thu âm trầm giận giữ nói.

 

Ngọc Như Ý nháy mắt chuyển giận thành mỉm cười. “A, ngươi cuối cùng đi ra. Chậc chậc chậc, vậy nữ nhân này nói đều là sự thật, ngươi thật sự cùng nàng bái đường thành thân?”

 

Thẩm Thiên Thu không để ý đến hắn, âm trầm nhìn Bạch Tiểu Mộc. “Ngươi tới Bách Độc Cốc làm gì?”

 

Nhìn thấy hắn, nàng cười rạng rỡ. “Đương nhiên là tới tìm chàng, chàng lại bỏ mặc ta một mình rời đi……” Lúc trước nàng kiên cường chống đỡ thân mình, giờ thấy hắn đến, nàng rốt cuộc không chống đỡ được nữa trước mắt tối đen, ngất đi.

 

Thẩm Thiên Thu cả kinh, biết nàng trúng độc chướng khí, vội vàng ôm lấy nàng bay nhanh trở lại căn phòng ven hồ, lấy một viên đan dược đưa vào miệng nàng, cho nàng nuốt vào.

 

Ngọc Như Ý tiến vào theo, cười lạnh: “A, xem ra ngươi có vẻ rất khẩn trương nha, ta nói ngươi cũng thật không có suy nghĩ, thành thân mà cũng không cho ta biết một tiếng, ta còn phải ăn mừng cho ngươi chứ.”

 

Thẩm Thiên Thu dường như coi hắn không tồn tại, ánh mắt chuyên chú nhìn Bạch Tiểu Mộc nằm ở trên nhuyễn tháp.

 

Trong mắt hắn lộ ra thần sắc phức tạp. Nàng cư nhiên tìm đến đây, liều lĩnh xuyên qua khí độc trí mạng mà tìm hắn.

 

Bạch Tiểu Mộc, nàng biết không, lúc trước ta không từ mà biệt là vì muốn tốt cho nàng, vì sao nàng còn đến đây? Vì sao?

 

Bị hắn làm lơ như vậy, Ngọc Như Ý vẫn hồn nhiên không để ý, lại hỏi: “Aizz, nữ nhân này rốt cục là ai? Ngươi làm sao có thể cùng nàng thành thân? Nói mau ta nghe một chút.”

 

“Không liên quan đến ngươi, đi ra ngoài!” Tiếng hắn huyên náo rốt cục làm cho Thẩm Thiên Thu không kiên nhẫn được nữa.

 

Trên mặt Ngọc Như Ý vốn mang theo cười giờ cũng trở mặt. “Mới vừa rồi nếu không phải ta mang nàng từ trong khói độc tới đây thì giờ phút này nàng đã sớm đã chết. Thế nào còn có tính mệnh mà nhìn thấy ngươi, ngươi không báo đáp chưa tính, còn dùng thái độ ác liệt đối với ân nhân, như vậy được sao?” Hắn bất mãn ‘chỉ chỉ’ ngực hắn, mỗi một ‘chỉ’ đều dùng chừng năm thành công lực, nếu đổi làm là người khác, chỉ sợ đã sớm nội thương.

 

Nhưng đối phương có công lực sàn sàn như hắn – Thẩm Thiên Thu, hắn chỉ thản nhiên vươn tay tiếp chưởng, nhìn khuôn mặt xinh đẹp khuynh đảo chúng sinh kia.

 

“Ngọc Như Ý, ngươi muốn nói cho ta biết, ngươi vì quá hảo tâm nên mới mang nàng đến đây mà không phải là vì xem kịch vui?” Người trong giang hồ phong Ngọc Như Ý là “yêu y”, do hắn có một thân y thuật xuất thần nhập hóa, nhưng tính cách vui giận khó nắm bắt, hắn có thể ở khắc trước cùng người chuyện trò vui vẻ, nhưng một khắc sau đã trở mặt giết đối phương.

 

Sở dĩ xưng hắn là yêu y còn có một nguyên nhân khác, hắn rõ ràng một nam nhân nhưng lại có khuôn mặt yêu mỹ kinh người, cho dù Ðát Kỉ trên đời cũng chỉ đến thế, hơn nữa tính cách hắn tàn ngược, tâm tình bất định, cho nên người trong giang hồ mới gọi hắn là yêu y.

 

Mày liễu vẫn giương lên tự đắc, hắn nói: “Mặc kệ thế nào ta cũng coi như là cứu nàng, điều này ngươi không thể phủ nhận! Ngươi không nhìn thấy khi đó nàng trúng độc chướng, toàn thân hư nhuyễn giống như cẩu quỳ rạp trên mặt đất mà đi. Chậc, nói có bao nhiêu đáng thương thì có bấy nhiêu đáng thương, nếu ta không mang nàng đến, ngươi giờ phút này sẽ nhìn thấy một khối thi thể đã chết. Cho nên vì báo đáp ta, ngươi cũng nên nói chuyện ngươi và nàng rõ ràng đi.”

 

Vì muốn gặp hắn, nàng ngay cả bò cũng cố gắng đi? Nghĩ đến tình cảnh đó, ngực Thẩm Thiên Thu bỗng đau âm ỉ.

 

Lúc này, một nữ tử trung niên bước vào phòng. “Cốc chủ, ta mới nghe nói Ngọc công tử dẫn theo một nữ nhân lại đây, a, chính là nàng sao?” Thấy một nữ tử nằm trên nhuyễn tháp của cốc chủ, Trình Mai có chút kinh ngạc đánh giá Bạch Tiểu Mộc đang hôn mê bất tỉnh.

“Nàng là ai?”

 

“Trình di, nữ nhân này là thê tử cốc chủ nhà ngươi bái đường đó, aizz! Nhưng ai biết được cốc chủ nhà ngươi lại bội tình bạc nghĩa không cần nàng ta, vì thế nàng ta đành phải ngàn dặm đi tìm phu quân, thật vất vả mới tìm đến Bách Độc Cốc, kết quả lại bị trúng độc chướng, ta thấy nàng đáng thương liền hảo tâm mang nàng vào gặp Thẩm Thiên Thu.” Thấy tổng quản Trình Mai tiến vào, Ngọc Như Ý thêm mắm dặm muối nói lung tung.

 

“Cốc chủ, là thật vậy chăng?” Trình Mai nghe vậy nhẹ hỏi.

 

“Trình di, Ngọc lời nói của Như Ý có thể là thật sao?” Thẩm Thiên Thu liếc mắt nhìn hắn một cái, hiểu được hắn muốn dụ mình nói ra, hắn sẽ không mắc mưu đâu!

 

“Hừ, cho dù không phải là thật thì cũng tám chín phần mười đi. Ta chính tai nghe nàng nói, nếu nàng nhìn thấy ngươi, trước tiên mắng ngươi một chút, sau hỏi ngươi vì sao không từ mà biệt.” Hắn dụng y, Thẩm Thiên Thu dụng độc, nhiều năm qua lạc thú lớn nhất của hắn chính là hóa giải độc dược Thẩm Thiên Thu chế tạo ra. Nhưng nửa năm qua, tên Thẩm Thiên Thu không hề chế độc mới nào làm cho hắn thiếu không ít lạc thú, hoàn hảo đúng lúc hắn nhàm chán cùng cực thì đột nhiên xuất hiện thê tử của Thẩm Thiên Thu, làm hắn tìm được thú vui mới rồi.

 

Nhì thấy Bạch Tiểu Mộc sắp tỉnh, Thẩm Thiên Thu nhìn về phía Trình Mai. “Trình di, phiền bà đưa Ngọc Như Ý đi ra ngoài, ta muốn yên lặng một chút.”

 

“Vâng.” Trong lòng Trình Mai có nghi hoặc muốn hỏi nhưng vẫn vâng lệnh của hắn, lên tiếng: “Ngọc công tử, mời đi.” Trình Mai vóc dáng cao gầy, cơ hồ cùng Ngọc Như Ý và Thẩm Thiên Thu tương xứng, ước chừng trên dưới bốn mươi tuổi, gương mặt coi như thanh tú, thần thái không kiêu ngạo không siểm nịnh mời Ngọc Như Ý đi ra ngoài.

 

Biết có nói nữa thì Thẩm Thiên Thu cũng không lộ ra cái gì, Ngọc Như Ý thức thời đi ra ngoài, vừa nói: “Trình di, tối nay ta muốn ăn gà, còn có đậu hủ, còn có……” Hắn kể tên một đống đồ ăn, dường như coi Bách Độc Cốc là của bản thân, không chút nào khách khí.

 

Ngọc Như Ý rời đi không lâu, Bạch Tiểu Mộc liền tỉnh. Nàng mở mắt, thoáng nhìn Thẩm Thiên Thu ngày đêm mong nhớ đứng ngay trước mặt nàng, không khỏi kích động lấy tay kéo vạt áo của hắn.

 

“Rốt cục ta cũng tìm được chàng.” Nàng nắm nhẹ hắn, giống như sợ hắn sẽ đột nhiên biến mất.

 

“Ngươi tìm ta làm gì?” Hắn buông mắt xuống, nhìn nàng nắm vạt áo tay mình.

 

Nàng đứng dậy, bàn tay nắm vạt áo hắn vẫn không chịu buông ra, trừng mắt nhìn hắn. “Chàng còn hỏi ta tìm chàng làm gì? Ta là thê tử của chàng, làm sao chàng có thể không nói tiếng nà đã rời đi? Chàng ốt cục coi ta là gì? Không từ mà biệt, đây là chuyện người làm trượng phu nên làm sao!”

 

Thâm tình nhìn nàng một cái, sắc mặt Thẩm Thiên Thu lạnh lùng. “Ta nhớ rõ ban đầu người không muốn thừa nhận việc thành thân là ngươi, ngươi nói muốn ta coi chuyện này như không hề phát sinh, ta làm như vậy chính là như ngươi mong muốn.”

 

Ngày đó, khi hắn mất thần trí hôn môi nàng, hắn đã hiểu ra hắn không thể mang nàng về Bách Độc Cốc.

 

Khi nàng cầu hắn đi cứu cha nàng, nàng từng nói chỉ cần hắn nguyện ý đi cứu họ, cho dù muốn nàng chết nàng cũng nguyện ý.

 

Chính miệng nàng nói như vậy, hắn nên đúng lý hợp tình mà mang nàng về Bách Độc Cốc muốn nàng thực hiện lời hứa, nhưng cuối cùng hắn vẫn luyến tiếc nàng chết.

 

Xem ra, tình cảm từ năm trước lúc mới gặp nàng trong một khắc đã lặng lẽ len lỏi vào hắn, thế nên mới vài ngày gặp lại đã tại nhanh chóng bám rễ trong lòng hắn, làm trái tim hắn ngọt ngào, làm hắn không thể vứt bỏ, bởi vì vứt bỏ thì trái tim sẽ rất đau đớn.

 

“Ta không phải nói với chàng là ta đồng ý thừa nhận sao? Nếu như vậy, chúng ta chính là phu thê.”

 

“Ngươi cho là mọi chuyện đều do ngươi tính sao? Ngươi đồng ý thừa nhận, ta cũng không muốn thừa nhận, chờ thân thể ngươi khôi phục sẽ phải lập tức rời nơi này.” Hắn đeo bao tay màu đen dùng sức vặn bung tay nàng ra, lạnh nhạt dửng dưng nói.

 

Bạch Tiểu Mộc rời nhuyễn tháp, đứng trước mặt hắn, bất bình nói: “Tại sao chàng có thể như vậy? Lúc trước ta không muốn thừa nhận lễ thành thân, nhưng đã cùng chàng thương lượng, muốn hỏi sự đồng ý của chàng, lúc này chàng có thể cái gì cũng không cần ta thương lượng, đã muốn hủy hôn, ta cũng không ý!”

 

“Ta mặc kệ ngươi có thuận theo không, Bách Độc Cốc này không phải nơi ngươi có thể ở lại.”

 

Nàng gắt gao nhìn hắn mắt, chất vấn: “Ta vì sao không thể lưu lại? Ta là thê tử của chàng, lấy chồng theo chồng, gả cẩu tùy cẩu, nhà chàng chính là nhà ta, Bách Độc Cốc đã là nơi ta ở rồi. Trừ phi, chàng có thể nói ra lý do không cần ta.”

 

Nhìn khuôn mặt nàng, thần sắc kiên định, lời nói vững chắc như đá, thâm nhập trái tim bình tĩnh của hắn, nhấc lên từng đợt gợn sóng. Thẩm Thiên Thu trầm mặc nhìn nàng, trong nháy mắt mâu sắc biến ảo khôn lường.

 

Hắn nhớ tới trước khi hắn về Bách Độc Cốc, khi tham gia lễ thành thân của đệ đệ Thiên Thời, khi Thiên Thời kéo hắn nói — “Đại ca, huynh đã cùng Tiểu Mộc bái đường, vậy Tiểu Mộc sẽ giao cho huynh, đệ biết huynh nhất định sẽ đối xử tử tế với nàng, bởi vì năm trước ánh mắt huynh nhìn nàng cũng rất đặc biệt, đệ nghĩ lúc ấy nhất định huynh có thích nàng. Có thể cùng người trong lòng chung sống, là chuyện hạnh phúc nhất.”

 

Đáng tiếc là, Thiên Thời không biết, hắn vĩnh viễn không thể làm Bạch Tiểu Mộc hạnh phúc như vậy.

 

Có lẽ, ngày đó hắn không nên thay Thiên Thời đi đón tân nương, như vậy người cùng nàng bái đường thành thân là Thiên Thời chứ không phải hắn.

 

Nếu thời gian có thể thay đổi, hắn tình nguyện vĩnh viễn không biết nàng là người sinh vào buổi trưa ngày mồng năm tháng năm.

 

Thu hồi suy nghĩ, Thẩm Thiên Thu hờ hững mở miệng, “Bạch Tiểu Mộc, ta không phải là một trượng phu tốt, nàng cố ý ở lại đối với nàng không có lợi, nếu không đi nàng sẽ hối hận.”

 

“Nếu đến đây ta sẽ không hối hận. Về phần chàng không phải là trượng phu tốt, phải do ta kết luận mới đúng.”

 

Hừ, nàng sẽ không bị hắn dọa chạy, nàng biết hắn để ý nàng, đau lòng nàng.

 

Bởi vì ngay trước khi nàng ngất, chính tai nàng nghe thấy hắn nói — “Dừng tay, Như Ý, nếu ngươi làm tổn hại một cọng tóc của nàng, ta sẽ khiến ngươi hóa thành máu loãng!”

 

Hắn không cho người khác thương tổn nàng một cọng tóc, cái này chứng minh cho điều gì, trong lòng nàng đã rõ.

 

Tựa như cảm giác đặc biệt nàng đối với hắn, hắn nhất định cũng như thế. Đúng vậy, nàng có thể cảm giác hắn đối tốt với nàng thế nào.

 

Hắn vì nàng đi cứu cha, lại thay Vọng Vân Trại tìm một Thải Hà sơn có thể an cư, tất cả đều chứng minh hắn có tình cảm với nàng. Không phải là mỗi bản thân nàng có ý.

 

Cho nên nàng sẽ không bị hắn dọa sợ! Về phần hắn vì sao không chịu thừa nhận, vẫn muốn đuổi nàng đi nói không chừng là hắn tạm thời không hiểu tâm ý của mình.

 

Không quan trọng, nàng sẽ để hắn biết, cũng làm hắn hiểu tâm ý của nàng với hắn.

 

Tưởng niệm như vậy, Bạch Tiểu Mộc lộ ra má lúm đồng tiền, ôm chặt lấy hắn, sau đó tràn đầy tự tin mà tuyên bố, “Thẩm Thiên Thu, chàng chờ xem, ta sẽ cho chàng biết, có thê tử như ta là chàng may mắn đến cỡ nào.”

 

Trong giọng nói của nàng toát ra tình ý không thể nhận lầm được, làm Thẩm Thiên Thu bỗng nhiên chấn động.

 

 

3 thoughts on “Bái sai đường – Chap 5

  1. chào bạn lần đầu mình ghé nhà bạn
    mình rất thích truyện này nhà bạn cho mình đọc ké mới nha
    thanks bạn nhé.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s