Bái sai đường – Chap 3

Cả nguyên chap luôn cho mọi người đọc nà.

Lúc trước ổ C của bạn đã full, ổ D cũng chỉ còn khoảng 3 Gb, đáng sợ! Mãi đến giờ bạn mới cài lại win, down office,…. xong. Ổ C của bạn thành công được cứu, nhưng ổ D bạn từng cài win 2 lần vào đấy và giờ k xóa được!! Phải làm sao mới xóa được đây, mỗi lần ấn delete đều hiện lên cái gì mà phải có permission ý, bạn không thể delete được.T_____T. Ai giúp bạn với!!

Chap 3:

 

 

Đến buổi tối, đường chân trời rực rỡ lạ thường.

 

Hôm nay là tiết đoan ngọ, Vọng Vân trại cũng không ngoại lệ, gói không ít bánh chưng, trẻ con trong trại đều được Bạch Thông cùng Đại Phú, Đại Quý và Trân Châu đưa xuống núi, đi thuyền rồng ngắm cảnh, còn chưa trở về.

 

Bạch Tiểu Mộc bưng cơm cùng hai chiếc bánh chưng, chuẩn bị trở về phòng đưa cho Thẩm Thiên Thu đã ngủ một ngày chưa ăn gì, từ buổi trưa hắn vẫn ngủ thẳng đến hiện tại, tính toán thời gian chắc cũng đến lúc tỉnh rồi.

 

Buổi sáng nghe cha nói hắn chữa trị vết thương cũ năm xưa của ông, nàng đối với Thẩm Thiên Thu cũng không còn ý sợ hãi nữa. Nàng là người có ân tất báo, người khác đối nàng tốt, nàng cũng đối với người tốt gấp bội phần, Thẩm Thiên Thu đối với cha nàng có ân, cũng như đối với nàng có ân, nên bây giờ nàng một lòng muốn báo đáp ân tình này.

 

Nàng còn chưa đi đến phòng đã nhìn thấy một nam tử thanh sam đúng là Thẩm Thiên Thu đang đứng ở trước cửa phòng, đưa tay hái một đóa hoa đỏ tươi.

 

Bạch Tiểu Mộc chú ý thấy tay trái hắn không mang bao tay màu đen, có lẽ nhiều năm mang bao tay nên bàn tay không thấy ánh mặt trời, năm ngón tay thon dài trắng nõn gần như trong suốt.

 

Nhưng sau đó đóa hoa đỏ tươi nở rộ trên tay hắn từ từ héo rũ, trong lòng nàng nhất thời sợ hãi, nhớ tới lời đồn hắn toàn thân đều là độc.

 

Thẩm Thiên Thu cúi đầu nhìn giây lát, xem ra độc tính trên người hắn càng lúc càng mạnh, lần trước đóa hoa phải sau một thời gian mới bị khô héo, hiện tại nhanh như vậy hoa đã héo rũ.

 

Trong nháy mắt Bạch Tiểu Mộc kinh hãi, bỗng nhiên phát giác trong thần sắc của hắn lộ ra một chút ảm đạm không nói nên lời làm lòng nàng không khỏi đau xót, bước nhanh đi tới.

 

“Ngươi tỉnh, vừa lúc ta mang cho ngươi bữa tối đây, ngươi muốn trở về phòng ăn hay chúng ta đến đình ăn?”

 

“Ngươi nhìn thấy?”

 

Nàng sửng sốt, “Thấy cái gì?”

 

“Vừa rồi hoa héo rũ ở trong tay ta.” Hắn lần nữa mang bao tay màu đen, nhìn nàng, lộ ra vẻ cười tự giễu.

 

“Đúng.” Trốn tránh ánh mắt đen nhánh vướng chút bụi lam của hắn, Bạch Tiểu Mộc tùy tiện gật gật đầu. “Ta thấy chúng ta hay là đến đình ăn tối đi, đúng lúc mặt trời lặn sắc trời rất đẹp, chúng ta có thể vừa ăn cơm vừa ngắm tịch dương.” Nàng không thích biểu tình trên mặt hắn bây giờ, giống như coi bản thân mình là quái vật đáng sợ.

 

“Ngươi không sợ ta sao?” Thẩm Thiên Thu nhạy bén nhận thấy thái độ nàng có chuyển biến.

 

Nàng hướng hắn cười cười. “Không sợ, ngươi giúp cha ta trị thương, ta cảm kích ngươi còn không kịp, làm sao có thể sợ ngươi? Chúng ta qua đó đi!”

 

Sau khi đến vào đình cách đó không xa, Bạch Tiểu Mộc vừa đem rượu và thức ăn ra, vừa nói: “Hôm nay là tiết đoan ngọ, lại đúng dịp sinh nhật ta, cho nên đại nương phòng bếp giúp ta làm nhiều đồ ăn đặc biệt, chúng ta nhân lúc còn nóng ăn đi.”

 

“Ngươi tại sao biết chuyện ta chữa thương cho cha ngươi?” Hôm qua khi hắn đi vào phòng Bạch Thông, ông vì vận công quá nhanh đã làm kinh mạch ngược chiều, thần trí rối loạn, hắn không xác định được Bạch Thông có nhận ra hắn hay không.

 

“Là cha ta nói, cám ơn ngươi ra tay đã cứu giúp, bằng không ta thật không dám tưởng tượng cha ta sẽ ra sao. Đến, chén rượu này là ta cám ơn ngươi.” Nàng rót hai chén rượu, đưa cho hắn một chén, tiếp theo nâng chén kính hắn.

 

Thẩm Thiên Thu tiếp nhận, liếc mắt dò xét nàng một cái, một hơi cạn sạch rượu trong chén, “Mười ngày sau, chờ Thiên Thời thành thân ta sẽ mang ngươi hồi Bách Độc Cốc.”

 

“Hắn mười ngày sau muốn thành thân?” Nghe vậy, Bạch Tiểu Mộc giật mình.

 

“Bởi vì hôm qua các ngươi cướp ta đến nên bỏ lỡ ngày giờ tốt, phải chọn lại ngày thành thân, bất quá đến lúc đó vết thương trên chân Thiên Thời hẳn là cũng không còn vấn đề gì, hắn sẽ tự bản thân đi đón tân nương.”

 

Thấy hắn có ý xem xét nàng, Bạch Tiểu Mộc tức giận nói: “Ngươi yên tâm, lần này chúng ta tuyệt đối sẽ không đi cướp tân lang, phá hỏng chuyện tốt của hắn, hắn nhất định có thể đúng ý nguyện cùng Dương cô nương bái đường thành thân .”

 

Mặc dù lòng có chút chua xót, nhưng nàng hiểu mình cùng Tần Thiên Thời vô duyên, ngay cả cướp hôn cũng có thể ngẫu nhiên nhầm lẫn cướp phải ca ca sinh đôi của hắn, nàng đã nhận ra rồi.

 

Nhìn nam nhân trước mắt có khuôn mặt gần y hệt hắn, nàng hốt hoảng nhớ lại tình cảnh năm trước lần đầu tiên nhìn thấy Tần Thiên Thời. Khi đó nàng vì dụ bắt tên hái hoa tặc hoành hành tàn sát bừa bãi ở mấy thị trấn phụ cận mà cố ý ở trên đường cái gây náo loạn, để tặc nhân chú ý, quả nhiên tối hôm đó, tên hái hoa tặc đã ẩn nấp vào khách điếm nàng trụ lại.

 

Nàng lường trước được tên hạ lưu bại hoại đó sẽ dùng mê hương làm nàng hôn mê, nên sớm có chuẩn bị dùng vải che kín miệng mũi, kết quả không ngờ hái hoa tặc lại thay đổi phương thức hành động, âm thầm hạ nhuyễn cân tán vào đồ ăn mà tiểu nhị đưa tới trước đó, làm cả người nàng như nhũn ra, một thân công lực hoàn toàn không thể thi triển.

 

Khi tên hái hoa tặc tiến đến gần nàng, cười dâm đãng xé rách y phục của nàng, nàng lập tức nghĩ sự trong sạch của mình sẽ bị hủy ở trong tay tặc nhân này.

 

Nàng tuyệt vọng dùng hết khí lực cuối cùng cắn tay hắn, kết quả lại bị hắn vứt ra, cả người nàng ngã vào trụ giường, ngất đi.

 

Đến khi tỉnh lại, nàng nghe thấy một thanh âm ôn hòa quan tâm hỏi: “Cô nương, ngươi tỉnh, còn cảm thấy chỗ nào không thoải mái không?”

 

Mở mắt ra, nàng nhìn phía nam tử nói chuyện, ánh vào mi mắt không phải gương mặt dâm uế của tên hái hoa tặc kia, mà là khuôn mặt tuấn mỹ ôn nhuận.

 

“……” Nàng nhất thời không nói ra lời ngơ ngác nhìn hắn, không rõ chuyện gì đã xảy ra.

 

Hắn mỉm cười nói: “Yên tâm, ngươi không có việc gì, tên hái hoa tặc đã bắt được, xiêm y ngươi đã bị hắn xé rách nên ta nhờ một đại thẩm ở phòng bên giúp ngươi thay y phục mới, còn có đầu ngươi bị chút thương tích cũng đã thỉnh đại phu bốc dược .”

 

“…… Là ngươi cứu ta phải không?” Sau một lúc lâu, nàng rốt cục tìm lại được thanh âm chính mình, hỏi.

 

“Đúng.” Hắn gật đầu. “Tại hạ Tần Thiên Thời, không biết cô nương xưng hô như thế nào?”

 

“Bạch Tiểu Mộc, ta gọi là Bạch Tiểu Mộc.” Từ đó, nàng vụng trộm yêu mến Tần Thiên Thời.

 

Hồi tưởng lại chuyện cũ xa xôi, Bạch Tiểu Mộc rũ mắt xuống, giật mạnh một viên bánh chưng, cúi đầu ăn. Nàng nghĩ mình có thể thoải mái quên đi không nghĩ tới chữ này dễ viết nhưng làm lại không dễ. Trong lồng ngực có vị chua chát, ngay cả ăn bánh chưng cũng cảm thấy đau khổ.

 

Có phải lúc gói bánh Hoàng đại nương thả lầm Hoàng Liên vào, nên mới có vị cay đắng? (Hoàng Liên là một tên thuốc đông y vị đắng)

 

Bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, Bạch Tiểu Mộc ngước mắt mở miệng muốn hỏi, bỗng nhiên đón nhận ánh mắt Thẩm Thiên Thu chăm chú nhìn nàng, cặp mắt đen vướng bụi lam làm lồng ngực nàng không hiểu sao lại rung động, không giống như sự sợ hãi hôm qua mà lần này giống có ai dùng vật sắc bén gõ vào tâm khảm nàng.

 

“Ngươi, ngươi làm gì nhìn ta như vậy?”

 

Đôi mắt sâu thẳm khó lường làm cho nàng tâm hoảng ý loạn.

 

Giây lát, Thẩm Thiên Thu mới nói: “Ngươi cùng Thiên Thời không có khả năng, sớm chết tâm với hắn đi.” Thiên Thời không dám bất tuân ý phụ mẫu mà thú nàng, Vọng Vân trại lại ngẫu nhiên nhầm lẫn cướp hắn đến, đã chứng minh kiếp này bọn họ nhất định vô duyên.

 

Giương mắt trừng hắn một cái, nàng ngượng ngùng trả lời, “Không cần ngươi nói, ngày hôm qua khi phụ thân cướp sai người đến Vọng Vân trại, ta cũng đã hết hy vọng.”

 

“Tốt nhất là như thế.”

 

Cái gì nha, hắn không tin! “Thật, ta đối với hắn đã không còn vọng tưởng. Đúng rồi, Tần Thiên Thời biết chuyện cha ta cướp ngươi đến sao? Hắn nói như thế nào?”

 

“Hắn chưa nói gì.” Thẩm Thiên Thu nhấc đũa cúi đầu dùng cơm.

 

“Một câu cũng chưa nói?” Nàng không tin.

 

Thấy nàng vẫn hỏi, hắn ngước mắt lên lạnh nhạt nói: “Hắn nói nói mấy câu, nhưng ta nghĩ ngươi chắc là không muốn biết.”

 

Nghe hắn nói vậy, Bạch Tiểu Mộc rầu rĩ cắn cánh môi. “Hắn nhất định là nói ta không biết thẹn, cư nhiên chạy tới cướp tân lang.”

 

Thẩm Thiên Thu không tiếp lời, chỉ lẳng lặng nhìn nàng.

 

Hắn không rõ, vì sao thấy Thiên Thời thương Bạch Tiểu Mộc, hắn lại cảm thấy trong ngực bộc phát một cỗ tức giận hết mức?

 

Hắn có cỗ xúc động muốn đè bả vai của nàng, nói với nàng, đừng suy nghĩ đến Thiên Thời nữa. Người nàng gả là hắn, là Thẩm Thiên Thu không phải Thiên Thời, người mà nàng nên tưởng nhớ, nên dõi nhìn là hắn!

 

Cảm xúc xa lạ và tâm trạng nảy sinh vong động làm cho Thẩm Thiên Thu thấy hơi chấn động.

 

Hắn làm sao vậy? Hắn sở dĩ thú nàng, là vì muốn nàng cam tâm tình nguyện vì hắn…… Vì sao hắn lại giống như ăn dấm chua từ Thiên Thời?

 

Ghen? Không, không có khả năng! Hắn không có khả năng có tình cảm với nàng, trên đời này hắn có thể động tình với bất kì ai, duy nàng là không thể, tuyệt đối không thể!

 

Thẩm Thiên Thu đột nhiên đứng lên.

 

“Ngươi làm sao vậy?” Bạch Tiểu Mộc khó hiểu nhìn hắn.

 

“Không có gì, ta không ăn.” Âm trầm nói xong, thân ảnh hắn lướt nhanh, rời khỏi đình.

 

Bạch Tiểu Mộc không hiểu nhìn về phương hướng hắn biến mất, vẻ mặt buồn bực không hiểu vừa rồi rõ ràng vẫn tốt, tự dưng sắc mặt hắn trở nên khó coi rồi chạy mất.

 

Nàng vừa nói gì làm hắn tức giận sao?

 

Người này quả nhiên hỉ nộ vô thường làm người ta khó hiểu.

 

 

 

 

Đứng ở nơi hai ngày trước Thẩm Thiên Thu từng đã đứng, Bạch Tiểu Mộc hái một đóa hoa hồng thưởng thức, không khỏi đau lòng, ngày đó nàng nhìn thấy đóa hoa trên tay hắn dần dần trở nên khô héo, nét mặt hắn ảm đạm, dường như……còn toát ra một chút đau thương không nói nên lời.

 

Đúng vậy, chính là đau thương, lúc ấy nàng nhất thời không nghĩ ra nên hình dung biểu tình hắn khi đó như thế nào.

 

Nhưng hắn là Độc Vương tiếng tăm lừng lẫy trong chốn giang hồ nha, vì sao lại có loại biểu tình đau thương này? Đúng rồi, việc này cùng việc hắn nói muốn nàng cứu người lần trước có liên quan đến nhau sao?

 

Ngày đó hắn đột nhiên rời khỏi rồi không trở về, nàng không biết mình rốt cục đã nói gì mà chọc hắn tức giận, đến nỗi rời đi mà không trở về.

 

Nghĩ đến việc hắn rời đi có thể không quay trở về, trong lòng nàng bỗng nhiên căng thẳng.

 

Nàng từng hy vọng chuyện cùng hắn bái đường thành thân coi như quên đi, nhưng hắn không tồi tệ như trong lời giang hồ đồn đại, còn giúp phụ thân nàng chữa khỏi vết thương lâu năm, nàng đã không hề bài xích chuyện gả cho hắn nữa.

 

Phát hiện mình bắt đầu có ý nghĩ như vậy, Bạch Tiểu Mộc hơi ngạc nhiên. Sao mới ngắn ngủn vài ngày nàng lại thấy gả cho hắn không vấn đề gì?

 

Chẳng lẽ nàng là nữ nhân ong bướm lả lơi, đứng núi này trông núi nọ? Nhìn thấy hắn có gương mặt giống Tần Thiên Thời, liền chuyển sang thích hắn?

 

Bạch Tiểu Mộc càng nghĩ càng hoang mang, đôi mày càng nhíu lại, trên vai bỗng bị người nào đó dùng lực đập đập, tay cầm bông hồng thình lình run lên, bông hoa trong tay rơi xuống.

 

“Tiểu Mộc, nghĩ gì đến cả lông mày cũng đều nhíu chặt thế con?”

 

“Cha dọa con, sao người đến đây không hề lên tiếng?” Nhìn thấy cha mình mặc một thân y phục dạ hành, nàng hỏi: “Ơ, cha, người muốn xuống núi đi cướp?”

 

“Đúng vậy, hai tháng trước trong kinh thành tên gian thương Trần Trường Khoan giàu có nhưng bất nhân, lúc này có hàng phải đi qua Hắc Hổ Sơn, tháng trước Hoàng Hà lũ lụt, hắn lại nhân cơ hội nâng giá gạo lên cao, làm dân chúng chết đói và khổ cực không ít, hừ! Lần này ta cướp sạch hàng của hắn.” Nhắc tới Trần Trường Khoan làm chuyện xấu, vẻ mặt Bạch Thông đầy căm phẫn.

 

“Con cũng muốn đi cùng, cha, người đợi con với, con đi đổi xiêm y.” Bọn họ đi cướp luôn mặc y phục dạ hành tránh khỏi bại lộ thân phận sẽ làm liên lụy đến người già và trẻ nhỏ trong Vọng Vân trại.

 

Bạch Thông lắc đầu ngăn cản nữ nhi, “Nha đầu, con lần này không cần đi, Thẩm Thiên Thu không phải còn chưa trở về sao, con ở lại trong trại chờ hắn đi.”

 

“Nhưng……”

 

“Đừng nhưng, con cùng hắn vừa mới thành thân, đừng đi theo chúng ta đi cướp, để hắn trở về không thấy con lại đi mất.”

 

“Này……” Bạch Tiểu Mộc nhất thời chần chừ, thấy cha khoát tay, cười ha ha rời đi.

 

“Nha đầu, con cứ ở trong trại chờ chúng ta thắng lợi trở về đi.”

 

Bạch Tiểu Mộc không đi theo nữa, như lời cha nàng lo nếu nàng rời khi Thẩm Thiên Thu trở lại, hắn không gặp nàng, có lẽ thật sự lại rời đi, suy nghĩ rồi nàng lên tiếng: “Cha, vậy người phải cẩn thận nha!”

 

“Biết.”

 

Nhìn cha mình dần đi xa, nàng mới nghĩ Thẩm Thiên Thu từng nói muốn dẫn nàng về Bách Độc Cốc giúp cứu một người, chắc hắn sẽ không cứ bỏ đi như vậy mà không trở về.

 

Trở về phòng, nhìn thấy người đang nằm trên giường, nàng vui vẻ vội vàng đi qua.

 

“Ngươi chừng nào thì trở về?”

 

Nhắm mắt, Thẩm Thiên Thu ngay cả mí mắt cũng không nâng lên, nói: “Nửa khắc trước.”

 

“Ngươi hai ngày qua đi đâu vậy ?” Nàng quan tâm hỏi.

 

“Ngươi không cần biết.” Hắn lãnh đạm trả lời.

 

Ngữ khí của hắn quá mức xa cách lạnh lùng làm lòng Bạch Tiểu Mộc xuất hiện một cỗ tức giận khó hiểu, “Cái gì là ta không cần biết? Hai chúng ta đã bái đường thì chính là vợ chồng, ngươi thế nào lại không nói cho thê tử của ngươi biết?”

 

Lời này làm cho Thẩm Thiên Thu kinh ngạc mở mắt ra, nhìn nàng. “Ta nghĩ ngươi không thừa nhận hôn sự này.”

 

“Ta, ta……” Nàng bị lời nói của hắn phản bác lại, lát sau mới đỏ mặt nói: “Ta hiện tại thừa nhận không được sao?”

 

“Vì sao?” Hắn nhìn nàng thật sâu.

 

“Cái gì vì sao?”

 

“Vì sao ngươi đột nhiên thừa nhận?” Người nàng thích và muốn gả cho không phải Thiên Thời sao? Vì sao đột nhiên thay đổi tâm ý?

 

“Ta, ta……” Nàng quẫn bách bắt tay vào nhau, cố gắng suy nghĩ lý do. “Ta hai ngày nay đã nghĩ, ngươi trị bệnh cho cha ta, lại giải độc cho Đại Phú, ta cảm thấy ngươi cũng không tệ lắm, gả cho ngươi cũng không có gì không tốt.” Đúng vậy, nhất định là vì thế nên nàng mới có thể giữ suy nghĩ báo đáp ân tình của hắn, thay đổi ước nguyện ban đầu.

 

“Phải không?” Thẩm Thiên Thu lại lần nữa nhắm mắt. Rời nơi này hai ngày, hắn đều ở Tần phủ, nguyên bản chính là muốn an tĩnh một chút, không ngờ Tần Thiên Thời biết hắn tới liền đi tìm hắn luôn sau đó nói liên miên chuyện một năm qua của hắn và nàng.

 

Hắn nói một năm Bạch Tiểu Mộc thường dùng các kiểu lý do kỳ quái chạy đi tìm hắn, hắn thấy nàng là cố ý, nhưng chính bản thân mình thủy chung không dám tỏ vẻ điều gì.

 

Ngày hắn thú biểu muội đến gần, hắn càng thêm thống khổ, ngày đó khi hắn nói với Bạch Tiểu Mộc là mình sắp thành thân, thấy sắc mặt nàng biến đổi vội vàng rời đi, hắn càng thêm buồn.

 

Nghe hai ngày liền Thiên Thời nói chuyện về Bạch Tiểu Mộc, hắn rốt cuộc không chịu nổi, mới quay trở về Vọng Vân trại.

 

Hắn cùng Thiên Thời gần như là cùng gặp nàng, khi đó nàng đã để lại ấn tượng sâu sắc trong hắn. Lúc nghe Thiên Thời kể chuyện về nàng trong một năm, hắn lại cảm thấy rất ghen tị, vì bỏ lỡ một năm qua mà hối hận.

 

Sau khi trở về, hắn nằm trên giường nàng từng ngủ, bắt buộc mình không đi nhìn nàng, trái tim vì nàng động tình phải chặt đứt triệt để.

 

Hắn tin tưởng sẽ không quá khó khăn, hắn nhất định có thể làm được, thật vất vả mới tìm được một người sinh vào buổi trưa ngày 5 tháng 5, hắn sao có thể kiếm củi ba năm thiêu một giờ? Nếu lần này bỏ lỡ nàng, có lẽ sẽ không còn cơ hội nào nữa.

 

Cho nên vì chính mình, hắn tuyệt đối không thể, cũng sẽ không có tình cảm với nàng.

 

“Aiz, ngươi còn chưa trả lời ta, hai ngày nay ngươi đã đi đâu?” Đợi một lúc lâu sau không thấy hắn mở miệng, Bạch Tiểu Mộc truy hỏi.

 

“Đi ra ngoài, ta muốn nghỉ ngơi.” Hắn vẫn không trả lời, ngược lại lên tiếng đuổi người.

 

Thấy trên mặt hắn lại lộ ra vẻ nhợt nhạt, nàng nhíu mi. “Ngươi không phải là cả đêm không ngủ chứ?”

 

“Chuyện của ta không cần ngươi quản, ra ngoài.” Câu nói lãnh đạm lộ ra một chút mệnh lệnh.

 

Cái gì chứ, nơi này là phòng nàng nha, hắn đuổi nàng ra ngoài thật dễ mở miệng, giống như coi nơi đây là địa phương của chính mình vậy. Bất quá, nhìn hắn thật như mệt chết đi, nàng sẽ không cùng hắn so đo.

 

“Chờ ngươi rời giường, ta có lời nói với ngươi.” Nói xong lời này, Bạch Tiểu Mộc rón rén đi ra ngoài, thay hắn khép cửa phòng.

 

Nàng quyết định muốn thẳng thắn cùng hắn nói chuyện, nếu nàng thừa nhận việc hai người thành thân, như vậy sau này hai người sẽ cùng chung sống nên có một số việc cần hỏi rõ ràng.

 

 

 

 

Ngước mắt lên nhìn trời, Bạch Tiểu Mộc chuyển tới hậu viện, thăm mấy hài tử đang cùng Vương đại phu tập viết.

 

Trong trại thu lưu hầu hết là hài tử của các quả phụ, nữ nhân và hài nhi, bình thường thì giúp đỡ làm ruộng, nấu đồ ăn, làm mấy việc canh cửi, ấy hài tử thì đi theo Vương đại phu đọc kinh thư.

 

Thấy bọn họ đều rất chuyên tâm, Bạch Tiểu Mộc không lên tiếng quấy rầy, lặng lẽ rời đi, đi đến chức phòng giúp đỡ. (chức phòng: phòng dệt)

 

“Tiểu Mộc, tướng công ngươi đã trở lại chưa?” Thấy nàng tiến vào, Khâu đại nương đang canh cửi quan tâm hỏi, trong trại mọi người đều quan tâm lẫn nhau. Mỗi người có chuyện gì là mọi người gần như biết hết.

 

“Đã trở lại.” Nàng ngồi xuống vị trí chưa ai ngồi.

 

“Ngươi nha, hãy thu bớt tính tình, đối tướng công ôn nhu săn sóc một chút, như vậy hắn mới không bị ngươi dọa chạy, Thẩm công tử này không tệ, xứng đôi với ngươi, ngươi cần phải quý trọng.” Khâu đại nương nói thấm thía. Tính tình Tiểu Mộc thoải mái hay cười, mọi người trong trại rất thích nha đầu cởi mở này, chẳng qua thi thoảng nàng có ngang bướng, cố chấp, ai nói cũng không nghe.

 

Vài vị đại nương bên cạnh cũng tha thiết khuyên nhủ, đem bản lãnh ‘ngự phu thuật’ của bản thân ra truyền thụ cho nàng.

 

Bạch Tiểu Mộc nghe đến lỗ tai phát đau, nhưng cũng hiểu mọi người đều có ý tốt, cho nên vâng vâng dạ dạ đáp lời.

 

Nàng vừa kéo sợi vừa cùng mọi người nói chuyện phiếm, thời gian qua rất nhanh, một, hai canh giờ thấm thoắt trôi qua.

 

“Tiểu Mộc, Tiểu Mộc, không xong rồi ?” Trân Châu hoang loạn chạy vào.

 

“Phát sinh chuyện gì? Xem ngươi gấp gáp như vậy.” Nàng liếc nhìn nàng ta một cái hỏi.

 

“Trại chủ bọn họ đã xảy ra chuyện.”

 

“Cha, bọn họ xảy ra chuyện?” Nghe vậy, Bạch Tiểu Mộc cả kinh đứng lên. “ Chuyện gì?”

 

“Ta cũng không biết, là Đại Phú vừa trở về nói, hắn bị trọng thương, lúc này còn ở đại sảnh chờ gặp ngươi.” Trân Châu gấp đến độ đã sắp khóc.

 

“Được, ta lập tức qua đó.”

 

Cùng Trân Châu vội vàng tới vào tiền sảnh, Bạch Tiểu Mộc nhìn thấy Đại Phú cả người ngồi phịch trên ghế, Vương đại phu ở một bên bôi thuốc cho hắn, gương mặt tái nhợt như tờ giấy, không ngừng rên rỉ thở, tựa hồ rất thống khổ.

 

“Đại Phú, ngươi làm sao có thể biến thành như vậy? Cha ta, bọn họ ra chuyện gì?” Thấy thế, nàng bước nhanh đi lên hỏi.

 

“ Tiểu Mộc, chúng ta bị lừa, lần này bọn chúng căn bản không có mang hàng hóa, chúng đặc biệt thiết bẫy nhử chúng ta rơi vào, tên gian thương kia không biết tìm ở đâu được một đám cao thủ. Ta đã có vài huynh đệ bị giết, trại chủ thấy tình huống không đúng, muốn ta gấp rút trở về báo cho ngươi, an bài mọi người trong trại chạy trốn đi, đã muộn, bọn họ chỉ sợ cũng đuổi giết lên trên núi.”

 

“Cái gì? Ngay cả cha cùng Hồng thúc cũng không phải là đối thủ của bọn hắn sao?” Bạch Tiểu Mộc khiếp sợ không thôi.

 

“Đúng vậy, hiện tại bọn họ còn có thể miễn cưỡng ngăn đỡ, nhưng chống đỡ cũng không được lâu đâu, ngươi nhanh đi sắp xếp đi, bọn chúng đã biết chúng ta là người của Vọng Vân trại, còn nói chờ khi giết sạch mọi người xong sẽ đi san bằng cả Vọng Vân trại.” Đại Phú thở hồng hộc thúc giục.

 

“Nhưng lúc này trong trại chỉ còn nữ nhân và hài tử, muốn chạy trốn cũng trốn không thoát, có thể trốn đi đâu?” Bạch Tiểu Mộc nhất thời gấp đến độ không có chủ ý gì, nghĩ đến mọi người đang bị vây hãm trong nguy hiểm, nàng hận không thể bay đến giúp đỡ họ.

 

Đại Phú lại nói: “Tiểu Mộc, Hồng thúc muốn ngươi an bài mọi người theo mấy con đường sau núi trốn đi, có thể trốn đucợ bao nhiêu thì trốn. Những tên đó tâm ngoan thủ lạt, không tiêu diệt Vọng Vân trại ta sẽ không bỏ qua.”

 

Trân Châu nghe xong ở một bên gấp đến độ xoay vòng, nghe Đại Phú nói nguy cấp, không khỏi lẩm bẩm nói: “Nếu lúc này Độc Vương ở đây thì tốt, hắn tùy tay sử độc có lẽ cũng có thể đánh đuổi đám người kia.” Giờ phút này nàng chưa biết Thẩm Thiên Thu đã trở về.

 

Sắc mặt Bạch Tiểu Mộc lập tức hiểu rõ, “Hắn đã trở lại, ta đi tìm hắn!”

 

Vội vàng trở lại trong phòng, nàng tiến thẳng đến giường.

 

“Thẩm Thiên Thu, ngươi mau tỉnh lại!” Nàng trong tình thế cấp bách kêu lên.

 

“Ta không phải bảo ngươi ra ngoài sao, đừng đến ầm ỹ ta.” Hắn không hờn giận mở mắt ra. Khi tiếng bước chân của nàng từ bên ngoài vang lên, hắn đã tỉnh lại.

 

“Xin lỗi, nhưng ta có việc gấp cần ngươi giúp, chỉ ngươi mới có thể cứu cha ta và mọi người trong trại.”

 

Thấy vẻ mặt nàng lo lắng, hắn hỏi: “Chuyện gì?”

 

“Cha ta, bọn họ bị trúng kế, hiện tại gặp nguy hiểm, van cầu ngươi đi cứu bọn họ.”

 

“Sao lại thế?” Hắn phút chốc ngồi dậy.

 

Bạch Tiểu Mộc mau chóng kể rõ sự tình, nắm ống tay áo hắn la lên: “Đại Phú nói bọn họ sắp chống đỡ không nổi nữa, ngươi nhanh chút đi cứu bọn họ.”

 

“Suốt ngày đả nhạn cũng có ngày bị nhạn mổ, họ nên sớm chuẩn bị tâm lý.”

 

“Hiện tại không phải thời điểm châm chọc, ngươi rốt cuộc có đi cứu người hay không?” Lâu thêm một khắc, bọn họ sẽ nguy hiểm một phần, hắn còn rề rà cái gì?

 

“Ta vì sao phải cứu bọn họ?” Hắn lạnh lùng hỏi lại.

 

Không đoán được hắn lại nói như vậy, Bạch Tiểu Mộc chấn động. “Ngươi không chịu đi cứu họ?” Hiện tại nàng trừ bỏ cầu hắn, không còn ai có thể cầu, hắn lại không muốn đi cứu cha và mọi người sao!

 

Nàng còn tưởng rằng hắn từng trị bệnh cho cha, lại đưa cho Đại Phú giải độc đan có thể tăng cường công lực, hắn không giống vô tình như giang hồ đồn đại, nhưng bây giờ nghe thấy việc cha và mọi người gặp nguy hiểm, hắn cư nhiên lạnh lùng như thế, chẳng lẽ nàng nhìn lầm hắn sao?

 

Thoáng nhìn thấy nàng dùng ánh mắt khó tin nhìn hắn, trên gương mặt tái nhợt che giấu vẻ âu lo, Thẩm Thiên Thu cảm thấy mình đối với nàng đau lòng không hiểu.

 

Thấy hắn chậm chạp không nói lời nào, không thể suy tính thêm nữa, Bạch Tiểu Mộc nóng vội kéo cánh tay hắn, quỳ xuống.

 

“Ta cầu ngươi, chỉ cần ngươi cứu ta mọi người, ngươi muốn ta làm gì ta đều đáp ứng, cho dù muốn ta chết ta cũng nguyện ý, cầu ngươi mau đi cứu người, cha ta chống đỡ không được bao lâu nữa.”

 

Cúi mắt nhìn tay nàng kéo cánh tay hắn, lại nhìn nàng quỳ trên mặt đất đã gấp đến độ sắp khóc, Thẩm Thiên Thu cảm thấy ngực hắn như bị người ta hung hăng đập bể, lại nhìn nàng lần nữa.

 

Hắn đứng dậy đi về phía cửa phòng, trước khi rời đi, hắn quay đầu hỏi: “Bọn họ hiện giờ ở đâu?”

 

“Ngay tại Hắc Hổ sơn không xa đây.” Thấy hắn chịu đi cứu người, Bạch Tiểu Mộc vui sướng nói.

 

“Ta mang ngươi đi.”

 

Nàng vội vàng dặn dò Trân Châu vài câu, đi sắp xếp mọi người trong trại ổn thỏa để tránh vạn nhất, vội vàng dẫn Thẩm Thiên Thu rời đi.

 

 

 

 

 

 

One thought on “Bái sai đường – Chap 3

  1. Thẩm Thiên Thu yêu Bạch Tiểu Mộc từ lúc nào thế nhỉ? chắc k phải là tình yêu sét đánh đâu ha. Mà hai người này k phải chỉ mới vừa gặp nhau thôi sao?? Thanks Táo nha

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s