Giấc mộng giang sơn – Chương 48

 

 

Chương 48: Mã tặc

 

 

Đêm khuya, một bóng đen thân nhẹ như yến rời khỏi doanh trại, thẳng đường hướng đông phi thân, không bao lâu đã tới một nơi bí mật trong rừng. Bốn phía nhìn quanh, xác nhận không ai theo dõi, người đó gõ nhẹ vài cây đại thụ, có hai hán tử che mặt từ phía sau đi ra, không thấy rõ dung mạo.

 

“Lúc nào giao dịch?”

 

“Hàng đã tới, chủ thượng định liệu đêm nay đám mã tặc nhất định tập kích đại doanh, ngày mai các ngươi đến đây có thể nhận hàng, các ngươi chỉ cần thông tri Yến tướng quân, hắn sẽ tự có chủ ý.” Nam tử đè thấp thanh âm, không cho người khác nghe ra lai lịch.

 

Hai hán tử kia cười: ” Phương thức cấp tiền theo lời các ngươi thật không rõ, từ khi nào Ân Tang xuất hiện cái kiểu này.”

 

Nam tử kia dường như cười nhạt: “Bởi vì tiền tài mà làm ăn, đâu cần tại sao nhiều như vậy.”

 

Hai tên kia cũng biết thân phận, biết mình nhiều lời liền cười xòa, ẩn vào trong bóng tối. Hắc y nam tử thân hình chớp động, chỉ chốc lát sau lại đã trở về trong đại doanh, thay đổi quần áo đi qua nhiều lều vải, cuối cùng tiến vào trong một lều vải to nhất vẫn sáng ánh đèn.

 

Người bên trong trướng mỉm cười, trên bàn bày bản đồ thư mực, thấy hắn tiến vào liền để bút xuống cười hỏi:

 

“Thế nào rồi?”

 

Nàng choàng bên người một chiếc áo khoác màu đen giống như suối tóc đen nhánh thả dài, ngũ quan dưới ánh sáng hơi lộ chút tái nhợt nhưng vẫn yêu kiều làm cho người ta không dám nhìn thẳng! Chỉ là ý cười trên mi mắt nàng lại nói lên nàng tuyệt đối không phải thiếu nữ tử nhu nhược yếu đuối, một phần tự tin cùng kiêu ngạo thậm chí còn tự phụ thản nhiên tản ra, nếu không phải Lâm Phong thì còn là ai được?

 

“Chủ thượng, đêm đã khuya vẫn không có động tĩnh gì.” Dưới ngọn đèn là gương mặt nam nhân anh tuấn thon gầy đó là Tần Tranh, lúc hắn tiến vào trướng thấy nàng thì nhìn ngây người, có chút xấu hổ ho khan một tiếng, biết trong đại trướng không thích hợp đàm luận, Lâm Phong không hỏi hắn là sợ bại lộ tin tức, vì vậy thay đổi đề tài một chút, cau mày nói: “Bọn họ có phải sẽ không tới?”

 

“Không, chúng sẽ đến.” Lâm Phong liếc mắt nhìn bản đồ trên bàn, nắm chắc mười phần nói: “Hôm nay đi đến địa phương này là nơi có địa hình tiến công thích hợp nhất. Ngày mai chúng ta đi qua đèo thì đều là bình nguyên, kiểu gì cũng có thể liên lạc với người Xa Trì quốc, Xa Trì dù muốn thấy chết không cứu cũng không thể để Thần Thiên tìm được nhược điểm mà khai chiến, cho nên bọn chúng muốn tới chỉ có thể là hôm nay.”

 

Vừa dứt lời, bên ngoài đột nhiên nghe tiếng hiệu lệnh ầm ầm rối loạn một trận mà binh lính quân doanh lại có vẻ rất trấn tĩnh, Lâm Phong sợ đám mã tặc nhìn ra đầu mối phân phó Tần Tranh thông tri binh lính chuẩn bị ứng chiến, không được tiết lộ tin tức. Để cho đám mã tặc thấy bọn họ không phòng bị, một chiêu gậy ông đập lưng ông.

 

Khóe miệng Lâm Phong câu khởi ý cười, cầm bản đồ trên bàn cuộn lại cất một bên, quát lớn với bên ngoài trướng: “Truyền lệnh, kéo khoảng cách hai quân, để đám mã tặc tiến công vào.” Người bên ngoài trướng như đã biết thủ đoạn của Ám Vương, đáp lời đi thi hành. Lâm Phong đứng lên buộc lại tóc, áo khoác ngoài đổi thành trường sam, không mặc khải giáp, cười nói với người phía sau.

 

“Đi ra ngoài xem một chút.”

 

Tần Tranh cúi đầu đáp ứng, trong mắt hiện lên một tia nghi ngờ, không dấu vết theo sau.

 

Lâm Phong ra ngoài trướng, đi về phía trước, quân doanh không hề lộn xộn, trong lòng âm thầm gật đầu, hỏi: ” Tường Vương gia đâu?”

 

“Vương gia từ xế chiều đã dẫn theo một đội nhân mã ra ngoài, bây giờ còn chưa trở về.”

 

“Ồ?” Khó trách xế chiều không gặp bóng người Bắc Thần Tường, chỉ là địa hình này mà ra ngoài… Bắc Thần Tường không hổ là một tướng quân! Trong lòng Lâm Phong lại sinh ra vài phần bội phục, hiểu rõ cười một tiếng không hề hỏi nhiều. “Chúng ta đi xem đám mã tặc này!”

 

Trên trận địa bụi mù giương dày đặc làm người ta không thấy rõ mặt người, chung quanh tiếng gào thét la lối, đám mã tặc cực kỳ hung hãn, còn nhiều tên lấy một địch mười, vây công làm rất nhiều người bị binh khí đâm vào người làm máu phun ra ngoài, tên thủ lĩnh mã tặc càng lại hung hãn hơn, thanh âm vang dội, cười ha ha.

 

“Bắc Thần quân lương chỉ có thế thôi sao, hôm nay Hoắc Phàm ta đoạt hết các ngươi!”

 

Lúc này là canh ba, hai bên nhân mã đều có chút thương vong, địch nhân mặc dù lộn xộn nhưng còn có thể miễn cưỡng ngăn cản được, tên Hoắc Phàm trong lòng không vui, thầm nghĩ không chém giết sảng khoái như ngày xưa, nếu Xa Trì không dung túng thì sao có thể hành sự qua loa thế này?

 

Chợt thấy hai bên tách ra, từ giữa bụi mù xuất hiện một nam tử tuấn mỹ trẻ tuổi mi thanh mục tú, trên người ngay cả khải giáp cũng không có, binh lính chung quanh cúi người khom lưng với hắn, Hoắc Phàm biết hắn thân phận địa vị cực cao, nhưng chỉ có thể nói hắn còn chưa tỉnh ngủ, trong lòng đắc ý!

 

“Tiểu tử, nạp mạng đu!” Một chiếc búa lớn vung lên, Hoắc Phàm cả người lẫn ngựa phi tới!

 

“Ám Vương cẩn thận!” Chung quanh mấy binh lính kinh hô.

 

Lâm Phong thấy thế tới hung mãnh cũng không dám khinh thường, chỉ là khẽ mỉm cười, Thiên Hoang Nhẫn cài trên cổ tay lặng yên khai mở, bình thường xuất ra một đao! Thân mình quay tròn, phi lên chỗ cao, ánh sáng lóe lên rồi phủ lên trước đầu Hoắc Phàm.

 

Con ngực của Hoắc Phàm gào thét một tiếng, tứ chi nhất tề phun máu mà đứt, sắc mặt Hoắc Phàm đại biến ngã ngựa! Vội vàng chống búa trên mặt đất, thình lình cảm nhận trên đầu một trận kình phong, phi thân dậy thì thấy gương mặt Lâm Phong cười dài ập tới.

 

“Tên này hồ ngôn loạn ngữ, làm loạn quân tâm, ta trảm đầu hắn đem tế đại kỳ!”

 

Lâm Phong gằn từng chữ, một cước đá vào lưng Hoắc Phàm, đối phương chưa kịp kinh ngạc đã giơ đao chém xuống nhanh như chớp! Một cái đầu người máu chảy đầm đìa tức khắc rơi xuống mặt đất.

 

Tình hình chiến đấu bốn phía rất kịch liệt, căn bổn không ai kịp tới phản ứng, khi đám mã tặc phục hồi lại tinh thần đã phát hiện đầu của thủ lĩnh bị người ta đặt ở trên khay, bên cạnh một nam tử anh tuấn thần thái phấn chấn đứng mỉm cười, vui mừng hét to đội quân Bắc Thần. Lại nhìn đội quân Bắc Thần, đám người chỉnh tề, khí định thần nhàn, không biết từ lúc nào lại nhiều thêm một nhóm lại một nhóm người, một lúc chúng mới hiểu được.

 

Mã tặc lúc này mới lui bước, nọ một tên y phục sáng màu tức giận hét lớn: ” Là bẫy rập! Các ngươi… những tên chó săn này, lão tử liều mạng cùng các ngươi!”

 

“Lúc này mới biết là bẫy, có phải quá muộn rồi không?” Thần sắc Lâm Phong lãnh liệt, cười lạnh, giương tay tiếp tục quát: ” Binh lính phía sau chặn bọn họ lại, một tên cũng không được để thoát!” Mã tặc lại nhìn phía sau, không biết từ khi nào lại thêm quân đông như vậy, nhất thời mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, không công không thủ được, ầm ầm hỗn loạn, xung phong liều chết, lại làm đội ngũ thêm toán loạn.

 

Lâm Phong nhăn chân mày, không nghĩ trong đám mã tặc có người có chút bản lãnh, tập hợp một tiểu đội nhân mã làm hỗn loạn một phương để xông ra ngoài, hướng phía sơn trại trên núi chạy trốn.

Vừa đuổi tới nơi, mấy hàng người vội vã đi trước cả người lẫn ngựa trở mình ngã xuống đất, thì ra Lâm Phong mấy ngày trước có nói qua cho Bắc Thần Tường cách giăng dây trong tối để gạt ngã người ngựa địch, lúc này đám mã tặc nhìn lại thấy một đội quân dường như đã ở chỗ này chờ đợi từ lâu, tướng quân cầm đầu một thân khải giáp uy vũ, tuấn mỹ bất phàm, ngồi ở trên ngựa vững như thái sơn, vừa nhìn cũng biết là không dễ đối phó.

 

Lại nhìn phía sau, Lâm Phong cũng đã dẫn người chạy tới, một thân thanh sam tung bay như thư sinh văn nhược, nhưng nếu nhìn thấy nàng một đao chặt đầu tên mã tặc sẽ không còn cảm giác như thế nữa, trước sau đều bị vây quanh, đám mã tặc có chắp cánh cũng không thể bay được!

 

Lâm Phong cười, phân phó: “Bắt sống.” Ánh mắt cùng Bắc Thần Tường đối diện giao hội, tâm tình sung sướng, Bắc Thần Tường quả nhiên mai phục tại đây, trên núi là sơn trại, dễ thủ khó công, muốn phá sơn trại cũng khó. Lần này tổn thất được hạ xuống thấp nhất, cũng xem như đám mã tặc không có đầu óc, đánh lén không nổi lại bị phản chiêu mang họa sát thân.

 

Sơn trại đột nhiên có khói đặc xuất hiện, Lâm Phong mỉm cười, biết Yến quân đã động thủ rồi, thời gian rất chuẩn xác.

 

“Phó trại chủ, trên núi phát hỏa!” Tên phó trại chủ còn đang có ý định ngoan cố chống cự nhìn thấy trên núi khói đặc cuồn cuộn, lửa cháy hừng hực, trong đêm tối cũng sáng rõ vạn phần, trong lòng hắn giật mình cứng ngắc, rốt cục thở dài, buông binh khí trong tay xuống.

 

Những mã tặc khác thấy vậy cũng đều buông binh khí đầu hàng.

 

Lúc này trừ đầu hàng ra, bọn họ đâu còn con đường khác? Người ta rõ ràng đã tính kế chu toàn, làm một lồng sắt thiết kế cho họ nhảy vào, bọn họ thật đúng là ngu si nên nhảy vào trong đó, Xa Trì để lộ tin tức chính là hoàng tử, làm bọn họ đến đây làm dê con chịu chết, Xa Trì không mất một binh tốt nào lại có thể xác minh thực lực binh đội Bắc Thần xuất hành lần này, hoàn toàn đổ tội danh lên người khác! Phó trại chủ đám người càng nghĩ càng ảo não.

 

“Đưa hai tên phía trước đến trướng lớn, ta có lời muốn hỏi, còn lại áp giải xuống, không nên đả thương tánh mạng bọn họ.” Bắc Thần Tường nói, lúc này hắn đi tới bên cạnh Lâm Phong, không khỏi khẽ nhíu mày, ân cần hỏi: “Tại sao không mặc chiến giáp, vạn nhất bị thương thì sao?”

 

Lâm Phong trừng hắn một cái cười nói: ” Tường Vương gia có phải bị choáng đầu rồi không, ta là đi quan viên sứ không phải là tướng quân, căn bản không có khải giáp, hay ngươi muốn ta đi tìm trong đám binh lính xem có khải giáp nào thừa?”

 

Bắc Thần Tường lúc này mới nhớ đây cũng không phải là chiến trường, mặt ửng hồng lên, cười xấu hổ, nhưng chân thành nói: “Từ nay về sau không nên tùy tiện đi tiên phong, ngươi ở phía sau chỉ huy là được, xảy ra chuyện gì có ta chịu trách nhiệm.” Lâm Phong thấy hắn quan tâm, gật đầu cười nói: “Được.”

 

Trận chiến này hoàn tàn thắng lợi, hắn cùng Lâm Phong hợp tác nhuần nhuyễn khéo léo làm tâm tình hắn rất thoải mái, xoay người vào lều lớn bắt đầu tra hỏi chân tướng đám mã tặc, Lâm Phong ngồi bên cạnh có chút không tập trung, hắn biết nàng không có hứng với kết quả quá trình này.

 

Sự giải thích của Bắc Thần Tường và sự suy đoán của Lâm Phong không khác nhau, bất quá họ không nghĩ tới Xa Trì chẳng những với đám mã tặc thái độ ngấm ngầm đồng ý còn đi tiết lộ tin tức đội ngũ đi sứ cho chúng biết. Chẳng qua là nguồn tin âm thầm báo lại cũng không có chứng cớ, Lâm Phong cùng Bắc Thần Tường rất giận dữ, gọi người giam giữ đám mã tặc, tới vương đô nhất tịnh đưa cho Xa Trì, xem bọn hắn xử lý như thế nào.

 

Ngày thứ hai tới một thôn trang, trong thôn tình hình rất thê thảm, chắc là do đám mã tặc hôm qua đến cướp bóc, Bắc Thần Tường và Lâm Phong đang cưỡi ngựa phía trước đội ngũ, bỗng nghe binh lính phía sau báo cáo vị thánh nữ đệ nhất mỹ nhân muốn ở lại gúp đỡ dân thôn, chu cấp cho họ chút đồ.

 

Bắc Thần Tường có chút nhíu mày: “Nữ tử này sao lại hồ đồ như thế.”

 

Lâm Phong từ chối cho ý kiến, cười cười: “Dù sao hành trình chúng ta còn sớm, đêm qua binh mã đại chiến cũng rất mệt mỏi, lưu lại nghỉ tạm một ngày cũng không sao, thánh nữ phải có hình ảnh của thánh nữ, Tường tướng quân, ta cứ đồng ý đi.”

 

Bắc Thần Tường vốn đang bực mình nghe nàng nói thế lại cười: “Cũng tốt, truyền lệnh xuống, đóng trại.” Trong lúc nhất thời ồn ào ầm ĩ, Tần Tranh thủy chung ở một bên nhìn, lúc này rốt cục có chút không nhịn được, tiến lên bên tai Lâm Phong thấp giọng nhắc nhở.

 

“Chủ thượng, ngài có sơ suất quá không?”

 

 

 

 

 

 

 

10 thoughts on “Giấc mộng giang sơn – Chương 48

  1. có bạn nào biết chỉ tớ với.
    blog tớ tên leo658.wordpress.com ko biết sao lại ko có chỗ điền email để comment như mọi người nhỉ, tớ rất muốn có cái ô đó, vì bạn tớ ko dùng wp.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s