Bái sai đường – Chap 2.2

 

Chap 2.2:

 

“Đây không phải chuyện thương thiên hại lí, xem như…… cứu một mạng người?”

 

Vừa nghe là muốn cứu người, Bạch Tiểu Mộc lập tức hào khí vỗ ngực nói: “Muốn cứu người, không thành vấn đề, ta giúp ngươi! Ngươi muốn cứu người nào?” Nàng nhất thời không nghĩ ra, lấy năng lực của Độc Vương, làm sao có thể cần nàng hỗ trợ cứu người.

 

Thấy nàng không suy nghĩ mà đáp ứng luôn, Thẩm Thiên Thu không đáp lời, ánh mắt mờ mịt nhìn chằm chằm nàng.

 

Nếu nàng biết trả giá của việc cứu người là tánh mạng của nàng, nàng còn có thể đáp ứng dứt khoát như vậy không?

 

Thấy hắn chậm chạp không mở miệng, lại dùng ánh mắt quỷ dị nhìn nàng, Bạch Tiểu Mộc trong lòng rối bời, nhịn không được thúc giục nói: “Aiz, sao ngươi không nói lời nào? Ngươi muốn cứu ai? Ta giúp ngươi thế nào?”

 

“Việc này không vội, chờ ngươi theo ta trở lại Bách Độc Cốc, ta sẽ nói cho ngươi.”

 

“Di? Vì sao phải chờ trở lại Bách Độc Cốc, hiện tại không thể nói?”

 

“Hiện tại có nói cũng vô dụng, đợi sau khi về đó ngươi tự nhiên sẽ biết.”

 

Suy nghĩ một chút, Bạch Tiểu Mộc mở miệng nói, “Aiz, ngươi nói ngươi thú ta là vì muốn ta cam tâm tình nguyện giúp ngươi một việc ta cũng đáp ứng rồi, chỉ cần không phải chuyện thương thiên hại lí, ta đều nguyện ý giúp ngươi, như vậy…” Nàng liếc nhìn hắn, nói “Chuyện chúng ta bái đường, coi như chưa từng phát sinh a~~.”

 

Thần sắc Thẩm Thiên Thu khẽ xẹt qua một tia tức giận không rõ.

 

“Ngươi cứ như vậy muốn gả cho Thiên Thời sao?” Hắn nhớ tới việc ban nãy mới hồi Tần phủ, báo cho đệ đệ hắn biết chuyện bị cướp rồi bái đường sau, Thiên Thời lại bật thốt lên nói — “Cái gì, huynh cùng nàng bái đường? Sớm biết sẽ phát sinh sự tình này, ta không bị trật chân thì tốt…”

 

Hắn tâm niệm vừa động. “Ngươi không phải là muốn thú Bạch Tiểu Mộc đi?”

 

“Ta…… Không, ý của ta là nếu ta không bị trật chân, đại ca sẽ không gặp phải sự tình này, huynh nhất định rất mất hứng.”

 

Nhìn chăm chú vào Tần Thiên Thời dung mạo giống hệt chính mình, hắn rất nhanh nhìn ra tâm ý chân chính của đệ đệ.

 

“Nguyên lai ngươi thích Bạch Tiểu Mộc mà không phải biểu muội, một khi đã như vậy, vì sao ngươi còn muốn đáp ứng hôn sự này?”

 

Bị nhìn thấu, Tần Thiên Thời không hề phủ nhận, khó nén mất mát nói: “Ta cùng biểu muội thuở nhỏ đã đính thân, sao có thể thoái thác hôn sự này? Huống chi, cha mẹ cũng không thích xuất thân của Tiểu Mộc.”

 

Hắn luôn luôn hiếu thuận, không thể không tuân theo ý định của cha mẹ cho nên vẫn thực hâm mộ Thiên Thu từ nhỏ đã bị ngoại công mang đi, có thể ở trên giang hồ sống cuộc sống tự do tự tại tùy tâm sở dục, không giống hắn, phải kế thừa gia nghiệp, theo con đường cha mẹ an bài.

 

Nghĩ đến việc Thiên Thời thích Bạch Tiểu Mộc, mà Bạch Tiểu Mộc cũng thích Thiên Thời, chuyện này làm cho Thẩm Thiên Thu không hiểu sao lại không vui.

 

“Không! Ta đã không nghĩ gả hắn nữa.” Trải qua sự tình ầm ĩ này, đối chuyện Tần Thiên Thời Bạch Tiểu Mộc xem như đã rõ. “Ta chỉ không hy vọng tại tình huống không giải thích được bị bắt lập gia đình.”

 

Dù sao thành thân cũng không phải trò đùa, nhớ tới nàng cứ mơ hồ bị hắn kèm hai bên cùng hắn bái đường thành thân, nàng nghĩ như thế nào cũng không cam lòng. Hoàn toàn không nghĩ việc nếu hôm nay cướp đến là người trong lòng của nàng bị bắt thành thân thì nàng như thế nào cam tâm.

 

“Nếu không phải các ngươi chạy tới cướp tân lang, việc này cũng sẽ không phát sinh.” Thẩm Thiên Thu hừ lạnh. Đối mặt với thái độ nàng lần nữa muốn chối bỏ quan hệ hai người, sắc mặt hắn trở nên âm trầm.

 

“Là nha, ngàn sai vạn sai đều là chúng ta sai, cho nên ngươi vừa nói muốn ta giúp ngươi cứu người, ta tuyệt đối đồng ý, nếu là lực lượng của ta còn chưa đủ, toàn bộ Vọng Vân trại chúng ta đều có thể giúp ngươi, bởi vậy, chuyện thành thân coi như xong được không? Làm như không có chuyện này.” Nàng ôn tồn nói.

 

Nhìn nàng sâu sắc một cái, Thẩm Thiên Thu lạnh lùng trả lời nàng. “Chuyện đã phát sinh, ta không cách nào coi như không có. Đêm đã khuya, đi ngủ sớm một chút đi.”

 

Thấy hắn hướng giường đi tới, Bạch Tiểu Mộc cả kinh, nhảy xuống giường. “Ngươi muốn cùng ta cùng ngủ?”

 

“Chúng ta đã là phu phụ, ngươi chưa nhớ sao?” Hắn không bỏ sót biểu tình khủng hoảng trên mặt nàng, giống như hắn là độc xà mãnh thú tránh hắn rất xa, trên mặt hắn hiện lên một chút tức giận nhưng lập tức nghĩ đến cái gì, hắn lại hạ mắt, tất cả biểu tình trên mặt cũng thu lại.

 

“Ta…… Ta còn chưa muốn ngủ, muốn ngủ ngươi ngủ trước đi.” Nàng đứng rất xa. Nghe đồn cả người hắn đều là độc, chỉ cần nhất chạm vào có thể độc chết người, muốn nàng và hắn ngủ cùng giường, nàng thật không dám!

 

Nghiêng nhìn nàng một cái, Thẩm Thiên Thu không nói gì, thân hình lay nhẹ, trong chớp mắt ly khai phòng.

 

“Di?” Nhìn cửa phòng mở ra, cùng trong phòng trống rỗng, Bạch Tiểu Mộc hoang mang nháy mắt mấy cái.

 

Đây là chuyện gì? Hắn không phải muốn ngủ sao, vì sao lại đột nhiên đi ra ngoài?

 

Đêm qua nàng luôn chờ Thẩm Thiên Thu trở về phòng, thẳng đến khi sắc trời sáng lên Bạch Tiểu Mộc mới bất tri bất giác ngủ, giấc ngủ này, ngủ thẳng đến mặt trời lên cao mới tỉnh lại.

 

Liếc mắt nhìn quanh phòng không thấy bóng dáng của hắn, nàng rửa mặt chải đầu như ngày thường, đến sân luyện công để luyện công.

 

Vừa đến sân luyện công thì thấy hai huynh đệ Đại Phú, Đại Quý đang luận võ. Bình thường võ công sàn sàn như nhau, giờ phút này thấy Đại Phú đem Đại Quý thành cơ hồ không có đường chống đỡ.

 

Nàng kinh dị hỏi: “Đại Phú, độc của ngươi giải rồi sao?”

 

“Đều giải.” Hắn ngừng tay, đứng thẳng, gương mặt cười tủm tỉm nhìn phía nàng.

 

“Độc của đại ca không chỉ giải được mà công lực cũng trở nên cường đại hơn.” Đại Quý nói thêm.

 

“Di, tại sao như vậy?” Bạch Tiểu Mộc buồn bực nhìn về phía Đại Phú, phát hiện hắn tinh thần sáng láng, tuyệt không giống người hôm qua trúng độc hôn mê bất tỉnh.

 

Hắn tỏ vẻ hưng phấn: “Ngày hôm qua sau khi ăn giải dược của Độc Vương, ta liền cảm thấy cả người tinh thần phấn chấn, nội lực dồi dào, kết quả sáng nay cùng Đại Quý tỷ thí, phát hiện nội lực quả nhiên gia tăng vài phần.”

 

“Chính là nha, hiện tại ta không phải đối thủ của đại ca. Không ngờ giải độc đan của Độc Vương cư nhiên còn có hiệu quả tăng cường công lực.” Trên gương mặt ngăm đen của Đại Quý hơi lộ ra một chút hâm mộ.

 

Vừa lúc Hồng Bình Thọ tới nghe thấy bọn họ nói chuyện, có chút đăm chiêu. “Xem ra giang hồ đồn đãi quả nhiên là thật, Độc Vương không chỉ giỏi sử độc, hắn tinh thông cả y thuật, nghe nói giải độc đan của hắn không chỉ có thể giải độc mà ăn vào còn có thể tăng cường công lực.”

 

Nhìn thấy hắn đến, ba người vội vàng kêu lên: “Hồng thúc.” Hồng Bình Thọ xem như quân sư của Vọng Vân trại, trong trại nếu có sự tình nghi vấn phức tạp đều hướng hắn thỉnh giáo, hắn rất được mọi người kính trọng.

 

Hắn nhìn phía Bạch Tiểu Mộc hỏi. “Tiểu Mộc, Độc Vương đâu?”

 

“Ta không biết, đêm qua hắn trở lại một chút rồi lại ly khai.” Nàng lắc lắc đầu nói. Nhớ tới thần sắc hắn đêm qua khi rời đi, hắn sẽ không giận nàng không muốn cùng hắn ngủ chung chứ?

 

Thấy Đại Phú bị trúng độc mà sáng sớm hôm nay đã khôi phục lại như thường, sinh khí dồi dào, công lực thậm chí tăng cao, Thẩm Thiên Thu đối với Vọng Vân trại chắc là không có ác ý.

 

Người trong giang hồ sở dĩ hình dung về hắn đáng sợ như vậy, có lẽ là do kiêng kị hắn một thân độc công xuất thần nhập hóa.

 

Dù sao một người võ công cường thịnh cũng khó phòng bị độc vật, khó tránh khỏi có chút kiêng kị, nhất là hắn lại là cao thủ sử độc, càng thêm khó lòng phòng bị.

 

Bạch Tiểu Mộc càng nghĩ càng cảm thấy đúng, sự sợ hãi đối với hắn nhất thời tiêu thất hơn phân nửa.

 

“Tiểu Mộc, chuyện cùng hắn bái đường thành thân ngươi có ý nghĩ gì?” Hồng Bình Thọ hỏi.

 

“Này…… Hồng thúc, nói thực ta tuyệt không muốn gả cho hắn, nhưng nói gì hắn cũng không chịu coi chuyện hôm qua như chưa từng phát sinh, đúng rồi, Hồng thúc, đêm qua hắn nói sở dĩ thú ta là muốn ta giúp hắn cứu người.” Bạch Tiểu Mộc vội vàng đem lời hứa với Thẩm Thiên Thu đêm qua nói cho hắn.

 

“Cứu người? Lấy năng lực của hắn mà hắn còn không cứu được người, ngươi làm sao có thể cứu được?” Hông Bình Thọ lập tức nhận ra vấn đề.

 

“Này……” Bạch Tiểu Mộc sửng sốt, cảm thấy Hồng thúc nói đúng, “Vậy hắn vì sao nói ta phải giúp hắn cứu người?”

 

Trầm ngâm một lát, Hồng Bình Thọ hỏi: “Hắn có nói muốn ngươi cứu ai không?”

 

“Không có, hắn nói muốn hồi Bách Độc Cốc mới cho ta biết.”

 

“Hồng thúc, trong đó có thể có âm mưu gì không?” Đại Quý gãi quai hàm hỏi.

 

“Chẳng lẽ hắn định đối phó với Vọng Vân trại chúng ta?” Đại Phú cả kinh nói.

 

“Nếu hắn muốn gây bất lợi cho Vọng Vân trại chúng ta thì chỉ cần nhấc tay sử độc là có thể giải quyết chúng ta, không cần tốn nhiều tâm cơ.” Lúc trước ngay cả tàn sát toàn bộ Khô Lâu bang đều khó thoát khỏi độc thủ của hắn, toàn bang bị tiêu diệt, nếu thật muốn đối phó Vọng Vân trại, đối với hắn mà nói căn bản là không cần tốn nhiều sức.

 

“Kia…… Chẳng lẽ thực sự có người hắn không cứu được, cho nên muốn tìm Tiểu Mộc hỗ trợ? Nhưng Tiểu Mộc không biết y thuật, võ công cũng không cao bằng hắn, làm sao có thể giúp được hắn?” Đại Quý hồ nghi nói.

 

Nghi hoặc của Đại Quý cũng là nghi hoặc ba người còn lại.

 

Sau khi Hồng Bình Thọ rời đi, nàng cùng hai huynh đệ Đại Phú, Đại Quý luyện công một lúc rồi trở lại tẩm phòng.

 

Đi vào thì thấy Thẩm Thiên Thu đang nằm trên giường, nhắm mắt nhìn như đang ngủ.

 

Nàng lặng lẽ đến gần giường, ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu vào, nàng giờ mới phát hiện màu da của hắn so với Tần Thiên Thời còn trắng hơn, làn da trắng hơi xanh xao, tựa như con ngươi đen thẳm của hắn có vướng chút bụi lam.

 

Hắn thoạt nhìn có vẻ rất mệt mỏi, mi tâm nhíu lại, làm bộ dáng hắn khi ngủ có chút u sầu, giống như có tâm sự nan giải.

 

Nàng nhớ đêm qua trước khi rời đi hắn liếc mắt lạnh lùng nhìn nàng một cái, lộ ra một loại cô tuyệt.

 

Có lẽ, người trong giang hồ sợ hãi Độc Vương cũng không phải quá đáng đi, trong lòng nàng không khỏi nổi lên một chút thương tiếc, theo bản năng vươn tay muốn vuốt lên mi tâm đang nhăn lại của hắn.

 

“Đừng chạm vào ta!”

 

 

 

 

4 thoughts on “Bái sai đường – Chap 2.2

  1. Vì cả người 3T là độc nên dĩ nhiên bạn Tiểu Mộc không thể chạm vào được. Còn về chuyện cứu thế nào thì các bạn phải đợi đến nửa cuối tr mới rõ.hehe.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s