Bái sai đường – Chap 1.2 + 1.3

 

Chap 1.2 + 1.3 : (hết chap 1)

 

“Cha, người thật sự cướp Tần công tử tới sao?” Nàng bước vào trong phòng, liếc về phía giường, quả nhiên thấy người trong lòng đang nằm trên giường nàng.

 

“Cũng không hẳn, tối nay để hai người bái đường thành thân, hắn thành áp trại tướng công của con.” Bạch Thông sang sảng cười nói, vẻ mặt đắc ý.

 

Bạch Tiểu Mộc nhìn người trên giường, sau đó ánh mắt dời về phía phụ thân: “Cha, người đang nói cái gì? Ta sao có thể cùng hắn bái đường, hôm nay hắn kết hôn tân nương là biểu muội Dương cô nương của hắn, cũng không phải là ta, người như vậy cướp hắn đến đây, vậy Dương cô nương làm sao bây giờ?”

 

Đều là nữ tử, nàng thật không muốn vì tư tâm bản thân mà làm cho Dương cô nương thương tâm.

 

“Cái gì làm sao bây giờ? Kêu nàng tái giá người khác không phải là được sao?” Bạch Thông không kiên nhẫn vẫy tay: “Khó có được nam nhân nha đầu con để mắt đến, ta đương nhiên giúp con cướp về làm trượng phu, nhớ năm đó nương con cũng là ta đi cướp về, về sau nàng còn không phải là khăng khăng một mực đi theo ta sao, cùng ta gọi là điệp cái gì thâm…”

 

“Kiêm điệp tình thâm.” Trân Châu tiếp lời.

 

“Đúng, đúng, chính là kiêm điệp tình thâm.” Biết nữ nhi băn khoăn chuyện gì, Bạch Thông vỗ vỗ vai nữ nhi nói tiếp: “Cho nên con cũng đừng lo lắng hắn không thuận theo con, qua mấy ngày chờ hắn phát giác ra con so với biểu muội của hắn hoàn hảo hơn thì cũng sẽ yêu thương con giống như nương con yêu ta vậy.”

 

Cũng không phải là hắn tự tán dương nữ nhi bản thân, mà Tiểu Mộc lớn lên thật giống nương đã mất của nàng, có khuôn mặt xinh đẹp, tính cách trong sáng lại nhiệt tâm, trong trại không có ai là không thích nàng.

 

“Nhưng là cha……” Tần công tử không phải là nương, có thể nào chắc chắn ngày sau sẽ yêu thương nàng? Nếu hắn không thương nàng, còn bởi vì việc này mà chán ghét nàng, phải làm sao bây giờ?

 

“Ai, mọi người giúp con cướp về, con cũng đừng nhưng nhị nữa, chờ cùng hắn bái đường đi, trước tiên con ở đây trông hắn, ta đến tiền thính xem một chút, xem hỉ đường chuẩn bị tốt chưa.” Nói xong, không đợi nữ nhi trả lời, hắn bước ra khỏi phòng.

 

“Cha -” Thấy cha hạ quyết tâm hôm nay muốn nàng cùng Tần Thiên Thời thành thân, Bạch Tiểu Mộc trong lòng nhất thời đủ các loại tư vị, có vui có buồn, vui vì có thể gả cho người trong lòng là việc nàng cầu còn không được; buồn là chờ đến khi Tần Thiên Thời tỉnh lại, không biết sẽ có phản ứng như thế nào.

 

Là phẫn nộ rời đi? Hay là mạnh mẽ lên án nàng? Hoặc là…… Như lời cha nói, sẽ vui vẻ chấp nhận? Nghĩ thế nào nàng cũng đều thấy theo nguyên tắc làm người của Tần Thiên Thời, không có khả năng vui vẻ chấp nhận .

 

Trân Châu thấy nàng vừa lo vừa vui, không khỏi khuyên nhủ: “Tiểu Mộc, dù sao mọi người đã cướp rồi, ngươi an tâm cùng Tần công tử thành thân đi, không cần suy nghĩ quá nhiều, chờ hai người bái đường xong, gạo nấu thành cơm, Tần công tử dù không muốn cũng không thể chối bỏ. Ta đến đằng trước hỗ trợ chút rồi đến thông tri ngươi.” Nói xong, nàng cũng rời đi.

 

Nếu nói lúc trước trong lòng Bạch Tiểu Mộc còn có chút giãy dụa, giờ phút này nhìn nam nhân mình thầm mến đang nằm ở trước mắt, nàng không nhịn được dao động.

 

Nàng thầm mến hắn khoảng một năm, năm trước từ sau khi gặp hắn, lòng nàng đã dừng ở trên người hắn rồi.

 

Một năm, nàng nhiều lần tìm cơ hội tiếp cận hắn nhưng hắn cố tình như cái đầu gỗ hoàn toàn không rõ tâm ý nàng đối với hắn. Một tháng trước, hắn nói cho nàng hắn muốn thành thân, làm cho nàng giống bị một côn đánh trúng, cực kì buồn khổ!

 

“Nguyên lai các ngươi cướp ta đến, là vì muốn bức ta thành thân với ngươi.” Nam tử vốn đang mê man trên giường bỗng nhiên mở mắt, ngồi dậy.

 

“Ngươi, ngươi tỉnh?” Thấy hắn đột nhiên tỉnh lại, Bạch Tiểu Mộc mặt cười nhất thời đỏ hồng lên, vẻ mặt quẫn bách không biết nên thế nào mới tốt.

 

Nam tử chậm rãi ngồi dậy, nghiêng mắt nhìn nàng, thấy rõ khuôn mặt nàng thì trong mắt hơi lộ ra một tia ngạc nhiên, đúng là nàng.

 

Thoáng nhìn ánh mắt hắn, Bạch Tiểu Mộc khẩn trương nói năng lộn xộn, bối rối nói:

 

“Bởi vì, bởi vì ngày mai chính là sinh nhật của ta, cho nên bọn họ mới cướp ngươi về, muốn làm lễ vật tặng sinh nhật ta, rất xin lỗi, phá hủy hôn lễ ngươi cùng Dương cô nương. Bất quá, sai cũng đã sai rồi, ta nghĩ không bằng đâm lao theo lao, ngươi gả cho ta đi, không, không, ta là nói ngươi theo ta thành thân đi, ta cam đoan nhất định sẽ không bạc đãi ngươi.”

 

Nghe vậy, nam tử giật mình nói: “Ngày mai là sinh nhật ngươi, nói vậy ngươi là ngày 5 tháng 5 sinh ra?”

 

“Đúng.” Liếc nhìn hắn, Bạch Tiểu Mộc bỗng nhiên ngẩn người.

 

“Ngươi giờ nào sinh ra?” Hắn lại truy vấn.

 

Thấy con ngươi đen thẳm của hắn tối sầm, tựa hồ có chút bụi lam, nàng trừng mắt nhìn, hoài nghi bản thân hoa mắt nhìn lầm, thế nên không trả lời ngay câu hỏi của hắn.

 

Nam tử không kiên nhẫn quát khẽ, “Ngươi không nghe thấy ta hỏi sao? Ngươi giờ nào sinh ra?”

 

“Ta là buổi trưa sinh ra.” Bạch Tiểu Mộc giật mình chớp mắt rồi đáp, lại trừng lớn mắt đánh giá hắn.

 

Sao lại thế này? Vì sao nàng cảm thấy Tần Thiên Thời trước mắt có điểm là lạ? Nhưng nhất thời lại không thể nói rõ lại như thế nào, bởi vì gương mặt kia rõ ràng chính là gương mặt của Tần Thiên Thời nha.

 

Mày kiếm anh tuấn đen nhánh, chiếc mũi cao thẳng, còn có đôi môi dày vừa phải, ngũ quan khắc sâu cùng với cặp mắt đen thẳm sâu sắc, rõ ràng chính là Tần Thiên Thời nha!

 

“Buổi trưa, ngươi nói ngươi sinh vào buổi trưa?” Con ngươi của hắn đen nhánh pha chút màu lam trong một khoảnh khắc vụt qua một cảm xúc không gọi tên, rồi chớp mắt lại biến mất ở sâu trong ánh mắt, tiếp theo khóe môi hắn nhẹ nhấc gây chút ý cười, nhìn chằm chằm vào mắt nàng, thấp giọng nói: “Thật sự là đi mòn hài không tìm thấu, lúc tìm được lại chẳng uổng công.”

 

“Ngươi là ai?” Bạch Tiểu Mộc bỗng nhiên chỉ hắn chất vấn.

 

Nàng phát hiện ra chỗ nào không đúng rồi, nam nhân này toàn thân lộ ra một cỗ tà khí không nói nên lời, một chút cũng không giống Tần Thiên Thời tao nhã lịch sự.

 

Còn có ánh mắt hắn giờ phút này nhìn nàng làm lưng nàng run lên, nàng từ nhỏ đi theo cha cùng các vị thúc thúc bá bá tập võ, đánh đánh chém chém cũng hai mươi năm, có thể nói cho tới giờ chưa sợ điều gì. Nhưng lúc này, nàng cảm thấy bản thân giống như tiểu bạch thỏ bị dã thú theo dõi đã lâu quan sát, rất nhanh sẽ bị nuốt vào bụng.

 

“Ta là ai? Các ngươi bắt ta đến, dĩ nhiên không biết ta là ai sao?” Nam tử nhếch môi trào phúng.

 

Hắn lộ ra nụ cười bễ nghễ lạnh lùng, làm Bạch Tiểu Mộc càng thêm xác định ý nghĩ của mình là đúng.

 

“Ngươi không phải Tần Thiên Thời, ngươi rốt cuộc là ai? Vì sao có khuôn mặt cùng Tần Thiên Thời giống nhau như đúc? A! Chẳng lẽ là dịch dung?” Nghĩ như vậy, nàng lập tức thốt lên chất vấn:“Ngươi dịch dung thành hắn trà trộn vào Vọng Vân trại, có mục đích gì?”

 

“Ta không dịch dung.” Hắn lấy tốc độ quỷ mị bay đến trước mặt nàng, tay hắn đeo cái bao tay màu đen nâng cằm nàng lên, đánh giá nàng.

 

Khuôn mặt trái xoan màu mật ong, trên có đôi hạnh mâu ngập nước, mũi ngọc vừa đẹp, dưới là đôi môi đỏ mọng, có thể gọi là xinh đẹp nhưng chưa phải tuyệt sắc. Hắn đột nhiên hỏi: “Ngươi bao nhiêu tuổi?”

 

Cằm bị hắn vô lễ cầm, Bạch Tiểu Mộc tức giận muốn đẩy tay hắn ra, không ngờ bàn tay mang bao màu đen ấy lại giống như kìm sắt chặt chẽ kiềm trụ cằm nàng, nàng đem hết khí lực cũng đều không thể đẩy ra.

 

“Không có khả năng, ngươi nếu không dịch dung, bộ dạng làm sao có thể cùng Tần Thiên Thời giống nhau như vậy?” Nàng sẵng giọng hỏi, tay kia nhanh chóng vươn ra định kéo lớp hóa trang dịch dung trên mặt hắn xuống.

 

Nhưng hắn dễ dàng dùng tay kia bắt được tay nàng.

 

“Ta cùng Tần Thiên Thời có gương mặt giống nhau chỉ do một nguyên nhân, đó là bởi vì…” Hắn xem xét nàng, chậm rãi mở miệng, tháo gỡ nghi hoặc của nàng.“Ta là ca ca sinh đôi của hắn.”

 

“Cái gì? Ngươi là ca ca sinh đôi của hắn.” Không ngờ lại nghe được đáp án ấy, Bạch Tiểu Mộc nghẹn họng nhìn trân trối.

 

Thấy vẻ mặt nàng kinh ngạc, hắn hảo tâm nói với nàng:“Bởi vì hôm qua Thiên Thời vô ý bị thương ở chân, cho nên hôm nay ta thay hắn tới Dương gia đón tân nương.”

 

Ở trên đường đi hắn đã sớm phát hiện bị người ta theo dõi, ngay từ đầu không rõ ý đồ đối phương cho nên hắn mới yên lặng xem xét, không đả thảo kinh xà. Không lâu, hắn phát giác mục tiêu bọn họ đúng là hắn, cho nên hắn tương kế tựu kế, giả bộ bị bọn họ dùng dược hôn mê, đưa tới chỗ này. Mới vừa rồi bọn họ nói chuyện, hắn đã hoàn toàn hiểu được người của Vọng Vân trại cướp hắn tới đây có mục đích gì.

 

Không nghĩ tới lúc này, lại để hắn tìm được người sinh vào buổi trưa ngày 5 tháng 5.

 

“Nói như vậy, ngươi thật là Tần Thiên Thời đại ca?” Bạch Tiểu Mộc giật mình ngạc nhiên trừng mắt nhìn hắn. Cha lại cướp phải đại ca của Tần Thiên Thời về đây, cái này nên làm gì bây giờ?

 

“Đúng vậy, tên của ta là… ” Nhìn chằm chằm nàng, hắn từ từ phun ra ba chữ: “Thẩm Thiên Thu.”

 

Di! “Thẩm Thiên Thu? Tên của ngươi với Độc Vương Thẩm Thiên Thu giống nhau a~~?”

 

“Bởi vì, ta chính là người mà ngươi vừa nói.” Hắn cười đáp.

 

Nghe vậy, Bạch Tiểu Mộc tựa như nhìn thấy quỷ, hoảng sợ mở mắt to, lại thấy trên tay hắn mang bao tay màu đen.“Ngươi thật là Độc Vương Thẩm Thiên Thu?”

 

Giang hồ đồn đại, Độc Vương Thẩm Thiên Thu hai tay luôn đeo một đôi bao tay màu đen, làm người vừa chính vừa tà, hỉ nộ vô thường, cả thân có độc, bản lĩnh xuất thần nhập hóa, có thể lấy độc giết người vô hình, bởi vì khi hắn xuất hiện luôn đội mạng che màu đen nên trong chốn giang hồ ít người gặp qua chân diện thật của hắn.

 

Bình thường người am hiểu sử độc, võ công cao cường cũng không gặp nhiều, nhưng tục truyền võ công của hắn cùng sử độc công phu sâu không lường được.

 

Sự tích về hắn nhiều không kể xiết, hắn từng dùng độc làm hại chết Khô Lâu bang, cũng từng dụng độc ở vùng Giang Nam bừa bãi tàn sát đạo tặc thành một lũ phế nhân si ngốc.

 

Hắn cũng dụng độc làm người hắn không vừa mắt chỉnh đến sống chết không xong, bởi vậy có lời đồn nói hắn coi nhân mạng như cây cỏ, thị phi chẳng phân biệt.

 

“Đúng vậy.” Xem nàng lộ ra thần sắc kinh sợ, Thẩm Thiên Thu nhấc môi cười lạnh làm cho người ta ngay cả lòng bàn chân cũng lạnh run.

 

Bởi vì ngoại công chỉ có một nữ nhi là nương hắn, cho nên khi hắn mới trăng tròn, đã bị ngoại công mang đi, hơn nữa sửa theo họ ngoại công, để kế thừa hương khói Thẩm gia. Bởi vì khi trở lại Tần phủ cố ý giấu diếm, cho nên chỉ có số ít người thân cận mới biết Tần gia còn có đại công tử, ngoại nhân không thể nào biết được.

 

Dù Bạch Tiểu Mộc lá gan lớn đến đâu, giờ phút này trong lòng cũng không nhịn được phát run. Trời ạ! Cha đem cướp Độc Vương Thẩm Thiên Thu về, nếu chọc hắn tức giận, toàn bộ người của Vọng Vân trại chỉ sợ không thoát khỏi độc thủ của hắn.

 

“Ngươi, ngươi đừng trách ta bọn họ, tất cả đều là ta sai, muốn giết cứ hướng mình ta là được, không cần thương tổn mọi người!” Nói tới đây, nàng đột nhiên nghĩ đến một sự kiện: “Đại Phú đột nhiên bất tỉnh, là ngươi hạ độc thủ hắn?”

 

“Ta không hạ độc hắn, là tên ngu ngốc đó tự mình đụng phải mặt ta.” Hắn toàn thân đều là độc, chỉ cần có người đụng tới da thịt hắn sẽ bị trúng độc, hắn cười nói: “Ngươi yên tâm, hiện tại ta tâm tình tốt, không muốn giết bất luận kẻ nào.” Rốt cục tìm được người sinh vào buổi trưa ngày 5 tháng 5 , giờ phút này tâm tình của hắn rất tốt, bất luận kẻ nào đắc tội hắn, hắn đều có thể không so đo.

 

Trong nháy mắt, trong lòng hắn đã có quyết định, nếu bọn họ cướp hắn đến là vì muốn hắn cùng nữ nhân này thành thân, vậy hắn sẽ “hảo tâm” thành toàn bọn họ đi.

 

“Vậy ngươi còn không mau đưa giải dược đây?” Bạch Tiểu Mộc duỗi tay hướng hắn đòi thảo dược giải độc. Người trong giang hồ đều nói, một khi trúng độc của Độc Vương Thẩm Thiên Thu, chỉ có giải dược của hắn mới có thể giải độc.

 

“Không vội, hắn trong vòng nửa khắc còn không chết được, chờ ta cùng ngươi bái đường xong tự ta sẽ cho hắn giải dược.” Hắn chậm rãi nói.

 

“Bái đường?” Nàng kinh ngạc trừng mắt nhìn hắn. Hắn, hắn lại muốn cùng nàng bái đường, nàng hoảng sợ lắc đầu: “Không, ta không bái đường với ngươi.”

 

“Vì sao?” Nghe được lời nói của nàng, trên gương mặt tuấn mỹ của Thẩm Thiên Thu hơi lộ ra vẻ giận: “Các ngươi cướp ta về đây không phải muốn ta thành thân với ngươi sao?” Hắn đã đáp ứng rồi, nàng dám cự tuyệt sao!

 

Trong hai mắt đen nhánh nhiễm chút bụi lam của hắn, Bạch Tiểu Mộc sởn óc gáy: “Cha ta, bọn họ cướp sai người, ngươi cũng không phải Tần Thiên Thời, ta không thể gả cho ngươi!”

 

“Ngươi muốn gả cho Thiên Thời là không có khả năng, nếu ta cùng Thiên Thời có dung mạo giống nhau, ngươi gả cho ta cũng như gả cho hắn.” Tiếng nói của Thẩm Thiên Thu lộ ra một tia dụ dỗ.

 

“Không……” Bạch Tiểu Mộc còn chưa kịp mở miệng thì nghe thấy tiếng bước chân từ bên ngoài đi tới, lập tức có người đẩy cửa phòng ra, nói:

 

“Tiểu Mộc, hỉ đường đã chuẩn bị tốt, có thể đưa Tần công tử ra ngoài bái đường. Di, Tần công tử tỉnh nha?” Trân Châu ngoài ý muốn nhìn thấy Thẩm Thiên Thu đứng ở trước mặt Bạch Tiểu Mộc.

 

Theo lý thuyết, trại chủ bọn họ hạ dược sẽ làm hắn mê man đến tối muộn mới tỉnh lại, sao nhanh như vậy đã tỉnh lại?

 

Nàng không biết người trước mắt này là Độc Vương Thẩm Thiên Thu, dược mê thế nào cũng đâu có thể mê được hắn.

 

Bạch Tiểu Mộc há mồm muốn nói, nhưng một chút thanh âm cũng không phát ra được, cả thân thể nàng cũng không thể động đậy. Nguy rồi, nàng bị điểm huyệt! Hắn khi nào hạ thủ, nàng không hề phát giác ra?

 

Hạnh mâu chuyển động, lo lắng nhìn chằm chằm Trân Châu, hy vọng có thể đem ý tứ trong mắt chuyển cho nàng ta, để nàng đi thông tri mọi người trong trại, bọn họ cướp đến không phải Tần Thiên Thời mà là Thẩm Thiên Thu a!

 

Bất đắc dĩ Trân Châu không hiểu ánh mắt của nàng, mà lúc này Thẩm Thiên Thu mở miệng:

 

“Muốn bái đường sao? Chúng ta đi thôi.” Trên người hắn bây giờ còn mặc lễ bào tân lang thay cho đệ đệ, thực thích hợp đi bái đường.

 

“Di?” Nghe thấy lời nói của hắn, Trân Châu kinh ngạc nhìn hắn. Như thế nào Tần công tử lại nguyện ý cùng Tiểu Mộc bái đường thành thân? A, hay là người trong lòng hắn kỳ thật là Tiểu Mộc, mà việc thú biểu muội là hắn bất đắc dĩ?

 

“Còn đứng đây làm cái gì, mau dẫn đường.” Thấy nàng đứng ngốc lăng nhìn mình, Thẩm Thiên Thu không kiên nhẫn thúc giục.

 

“Nha, là, Tần công tử xin đi theo ta.” Khó được hắn nguyện ý bái đường thành thân, Trân Châu không dám chậm trễ, e sợ hắn lại thay đổi chủ ý, chạy nhanh ở phía trước dẫn đường, không nhận thấy Bạch Tiểu Mộc sắc mặt khó coi cùng thân mình cứng ngắc.

 

Thẩm Thiên Thu một tay nâng Bạch Tiểu Mộc ở bên hông, giúp nàng đi vào tiền thính đã bố trí tốt hỉ đường.

 

Mọi người trong trại vừa nghe Tiểu Mộc muốn thành hôn, mọi người trong Vọng Vân trại đều chạy tới xem mừng, giờ phút này trong ngoài toàn người đứng, chờ tân lang tân nương tới.

 

“Trại chủ, Tần công tử cùng Tiểu Mộc đến .” Đến nơi, Trân Châu nói.

 

Bạch Thông cùng đám huynh đệ xuống núi cướp hắn về, thấy hắn tỉnh trước thời gian, còn tự động theo Trân Châu đến hỉ đường, không khỏi kinh ngạc dò xét. Giờ phút này tầm mắt mọi người tất cả đều chăm chú vào trên người Thẩm Thiên Thu, không có ai lưu ý đến ánh mắt Bạch Tiểu Mộc gấp đến loạn chuyển.

 

Nhìn quét qua hỉ đường và những người đứng xem, Thẩm Thiên Thu thản nhiên mở miệng: “Không phải muốn bái đường sao, còn không mau bắt đầu?” Thanh âm của hắn không lớn, nhưng lại làm cho cả phòng đầy người nghe thấy rõ ràng.

 

Nghe hắn nói như vậy, Bạch Thông đầu tiên là ngẩn ra, tiếp theo là vui vẻ nói: “Di, a, đúng, bái đường, bái đường, mọi người còn ngây ngốc ở đó làm gì?” Kỳ thật hắn vốn tính không trâu bắt chó đi cày, nghĩ rằng thừa dịp Tần công tử hôn mê bất tỉnh cho cùng Tiểu Mộc bái đường, như vậy chờ hắn tỉnh lại cũng không thể làm gì khác. Không ngờ, hắn lại nguyện ý cùng Tiểu Mộc bái đường thành thân, sự tình phát triển thế này làm cho hắn mừng rỡ.

 

Hắn đã nói, nữ nhi hắn là người gặp người thích, có thể lấy được Tiểu Mộc là tiểu tử này tam đời tích đức mới có phúc khí này, tiểu tử coi như thức thời.

 

Bạch Thông lúc này mới nhìn về phía nữ nhi, chỉ thấy ánh mắt nàng trừng lớn, hắn ha ha cười to: “Xem tiểu mộc cũng vui quá rồi, mặt đã hồng thành mông khỉ.”

 

“Cũng không phải sao? Xem nàng vui vẻ nói không ra lời a~~.” Một nam tử khác xấp xỉ tuổi Bạch Thông cũng cười nói. Hắn tên là Hồng Bình Thọ, là người có học thức, là huynh đệ kết nghĩa của Bạch Thông.

 

Mọi người trong sảnh đường nghe vậy đều cười ha ha. Lúc này chiêng trống vang trời, nhạc vang sôi động, bên ngoài pháo cũng đang đốt, rất náo nhiệt.

 

Cha, hiện tại không phải thời điểm cười, các ngươi cướp sai người, các ngươi cướp về đại phiền toái, đại họa tinh rồi các người có biết hay không? Bạch Tiểu Mộc khóc không ra nước mắt ở trong lòng quát to, đáng tiếc không có ai nghe thấu.

 

Lúc này Trân Châu thoáng nhìn Nguyệt Nha xiêm y trên người nàng đang mặc, đột nhiên kêu to: “A! Xem ta sơ ý quá, Tiểu Mộc còn chưa thay xiêm y của tân nương.”

 

Thẩm Thiên Thu có chút không kiên nhẫn nói:“ Nữ nhi giang hồ không cần phải câu nệ tiểu tiết, mau bái đường đi.”

 

“A, xem, có người chờ không kịp a~~.” Bạch Thông thấy hắn nóng vội như vậy, trong lòng mừng rỡ, khoát tay nói:“Hiền tế nói đúng, chúng ta nữ nhi giang hồ không câu nệ tiểu tiết, xiêm y không cần đổi, bái đường đi.”

 

Vì thế Thẩm Thiên Thu đỡ Bạch Tiểu Mộc, trước mặt Bạch Thông cùng mọi người sơn trại, hai người bái tam bái chi lễ.

 

“Hảo, hảo, ta thật là vui, đêm nay mọi người hãy uống no say cả đêm!” Sau khi kết thúc lễ nghi bái đường, Bạch Thông vui vẻ nói.

 

Mọi người ầm ầm đồng ý.

 

Lúc này nhìn thấy Đại Quý và Vương đại phu lúc trước giúp đỡ Đại Phú đang vội vàng chạy tới.

 

Bạch Thông nhìn thấy hắn, quan tâm hỏi: “Đại Quý, tình trạng Đại Phú thế nào, đã tỉnh chưa?”

 

“Hắn còn chưa tỉnh, Vương đại phu nói hắn bị trúng độc.”

 

Bạch Thông kinh ngạc nói: “Trúng độc? Làm sao có thể trúng độc, Vương đại phu có nói hắn trúng độc gì không?”

 

“Vương đại phu nói theo như tình huống đại ca, hình như là trúng độc của Độc Vương Thẩm Thiên Thu.” Đại Quý lo lắng nói.

 

Đại Quý vừa nói làm sắc mặt mọi người trong phòng đột nhiên biến đổi. Bạch Thông cả kinh nói:“Độc của Độc Vương Thẩm Thiên Thu? Nhưng chúng ta không gặp hắn nha, Đại Phú trúng độc thế nào?”

 

Cái gì không gặp được hắn chứ, cha, các người căn bản là đã cướp Độc Vương trở về! Bạch Tiểu Mộc nghiêm mặt đỏ gấp đến độ chảy đầy mồ hôi, nhưng lời nói lại không thể nói ra miệng, chỉ có thể ở một bên trừng mắt lo lắng suông, nhìn mọi người trong trại bị Thẩm Thiên Thu đùa giỡn.

 

Nhìn mọi người chung quanh vẻ mặt nghi hoặc, Thẩm Thiên Thu mới thản nhiên lên tiếng: “Nhạc phụ, tiểu tế còn chưa tự báo họ danh.”

 

“Báo tính danh gì, ngươi không phải là Tần Thiên Thời sao?” Bạch Thông buồn bực nhìn hắn.

 

“Không, ta không phải Tần Thiên Thời, ta tên là — Thẩm Thiên Thu.”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

3 thoughts on “Bái sai đường – Chap 1.2 + 1.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s