Tổng tài bức hôn – chap 34

Chap 34:

 

Edit: táo đỏ

Beta: songjin

 

Hạ Tử Tinh cúp điện thoại, ngẫm nghĩ không biết nên nói với Lâm Lập Phong như thế nào? Phải làm sao để anh không tức giận? Phải làm sao thì anh mới bỏ qua cho tập đoàn Lý thị đây?

Suy nghĩ kỹ một hồi, cô run run nhấn điện thoại gọi cho anh. Một hồi lâu, anh rốt cục cũng nghe máy, giọng nói vô cùng lạnh lùng: “Chuyện gì?”

” Lập Phong, hết thảy cũng là lỗi của ta! Nếu anh tức giận, hãy trút giận lên mình tôi được không? Anh có thể bỏ qua cho tập đoàn Lý thị được không?” cô cẩn thận hỏi.

“Ba” một tiếng! Lâm Lập Phong dùng hết sức ném mạnh điện thoại lên tường. Bỏ qua cho Lý Vĩ Hoành?! Cô vì Lý Vĩ Hoànhmà cầu xin anh?

Đúng là loại đàn bà ghê tởm! Cô còn dám vác mặt cầu xin anh bỏ qua cho người yêu của mình? Quả thật không có đạo lý nào.

Hạ Tử Tinh nghe được “Ba” một tiếng, sau đó điện thoại di động bị cắt đứt liên hệ. Cô nhắm mắt lại, nếu như cô đoán không nhầm điện thoại của anh nhất định là hỏng rồi. (jin: đại gia sướng thật, tức một cái là ném luôn…a, tiền của tôi…)

Biết cầu xin chỉ khiến anh thêm tức giận nhưng cô còn có biện pháp nào có thể giúp bọn họ được?Ngay đến bản thân cũng đã khó bảo toàn, huống gì… Cô tự cười bản thân mình.

Tối đến, Lâm Lập Phong về nhà, bên cạnh còn ôm một cô gái trẻ trung, xinh đẹp. Nhìn bọn họ ở chung một chỗ cười cười nói nói, căn bản đem Hạ Tử Tinh như người vô hình, cô cảm thấy dường như mình lại một lần nữa bị ném vào hồ nước, lạnh đến thấu xương.
“Ngọc tẩu, ăn cơm. Tôi đói bụng.” Lâm Lập Phong đến bên cạnh bàn cơm ngồi xuống, kéo cô ta ngồi vào trên đùi của mình.

Cô gái ngồi ở trên đùi anh, vuốt vuốt mặt anh, càng không ngừng hôn mặt anh, lỗ mũi, lỗ tai, rồi đến cổ, quả thật không coi ai ra gì.

Hạ Tử Tinh biết đây là phản kích của Lâm Lập Phong, anh cố ý tìm phụ nữ đem về chính là muốn làm cho cô khổ sở.

Đã vậy cô sẽ làm như không nghe, không thấy gì…. hết thảy cũng chỉ là giấc mộng mà thôi. Chuyện của anh, cô cần gì để ý? Cô không yêu anh, vì sao phải để ý? Vì sao phải khó chịu?

Nhưng lòng của cô lại không nghe lời cô. Thật sự cô biết giờ này phút này cô rất khó chịu, rất rất khó chịu!
” Lập Phong, thịt bò thật ngon nha, anh mau nếm thử một chút.” Cô gái kia kẹp một miếng thịt bò mớm cho Lâm Lập Phong ăn.

“Ừm, rất ngon.” anh gật đầu, ánh mắt liếc Hạ Tử Tinh một cái, sau đó lộ ra một nụ cười tà ác vô cùng.

Hạ Tử Tinh mặt lạnh cắm cúi ăn,mắt cũng không liếc nhìn bọn họ một cái. Bất quá, cô thật không có khẩu vị ăn nữa. Đối mặt với bọn họ một đôi không ngừng ****, cô chỉ cảm thấy muốn buồn nôn!

“Ngon thì ăn thêm một miếng đi.” Cô gái trẻ cắn một miếng thịt bò cúi người chính miệng mớm cho Lâm Lập Phong ăn. Ă n xong thịt bò, môi của bọn họ còn triềm miên ở cùng một chỗ.(jin: ta cũng muốn ọe thật oy`.*nôn*)

Hạ Tử Tình nhìn bọn họ hôn, cảm thấy đặc biệt chói mắt. Mỗi tia sáng đâm vào mắt cô cơ hồ đều vô cùng đau đớn. Cô cắn chặt môi. Đôi môi anh vốn dĩ thuộc về cô, nhưng bây giờ lại đang bao trùm lên một đôi môi khác….

Cô nhắm hai mắt lại, đứng lên xoay người rời đi. Cô bước nhanh trở về phòng mình, đem cửa  đóng chặt lại. Cô ngồi bệt xuống trên mặt đất, trước mắt vẫn là hình ảnh bọn họ quấn quýt, triền miên một chỗ.
Lưng cô chạm đến cánh cửa, nhắm mắt lại, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve môi mình, nơi này giống như vẫn lưu lại mùi vị của anh. Kịch liệt của anh, cô còn rõ mồn một trước mắt, Anh cho cô những cảm xúc tuyệt vời cô vẫn còn nhớ trong đầu.

Thế nhưng anh bây giờ bày trò, trước mặt cô nghiễm nhiên hôn người khác….. lòng của cô, làm sao lại đau như thế? Tại sao?

Bỗng nhiên, cô nghe được cách vách gian phòng truyền đến thanh âm mở cửa. Cô biết bọn họ đã vào phòng. Không tới mấy phút đồng hồ, cô nghe được rõ ràng từ cách vách trong phòng kia truyền ra tiếng rên rỉ làm cho nội tâm cô thống khổ, tiếng thở dốc, còn có tiếng cười nhộn chói tai……
Cô lấy tay che lỗ tai mình, song vẫn không cách nào ngăn được những âm thanh kia, nước mắt cô chảy dài trên gương mặt…. Nhớ tới thật lâu lúc trước, anh cũng tàn nhẫn như vậy đối với cô.

Cô khi đó dũng cảm  tiến vào gian phòng cho bọn họ một thùng nước, phá hư chuyện tốt của bọn họ. Nhưng hiện tại, cô ngay cả cái dũng khí này cũng không có!

Cô đây là hèn yếu sao? Hay là……

Cô hiện tại đừng nói đến phá hư, ngay cả dũng khí đối mặt cũng không có! Bởi vì cô biết tâm mình chịu không được.

Vì sao chịu không được? Nguyên nhân, cô cũng không dám đi truy tìm cùng đối mặt. Cô chỉ sợ kết quả sẽ hủy hoại cả bản thân….

Một đêm không chợp mắt, Hạ Tử Tinh sáng sớm đã ra vườn hoa tản bộ. Sáng sớm khí trời thật  lạnh! Cô cảm nhận được gió lạnh từng cơn cứ xâm nhập cơ thể mình.

Tuy nhiên cô lại cảm thấy rất thoải mái! Bởi vì cô cảm giác cả người thật nóng bức khó chịu, chỉ có làn gió lạnh kia mới giúp cô giải tỏa được. Cô đi tới bên hồ bơi, ngồi trên mặt đất, cô tháo giầy đem hai chân thả xuống nước.

Lạnh quá a! Cả người cô bỗng chốc  nổi da gà. Cô chà xát lòng bàn tay mình, sau đó đưa lên miệng hà khí. Tiếp theo đem tay thả vào trong ao, hơi lạnh thấu xương chạy thẳng lên não….

Lâm Lập Phong từ gian phòng sân thượng thấy Hạ Tử Tinh ngồi bên hồ bơi, đem tay chân thả xuống nước. Cô có phải ngốc hay không? Hiện tại chỉ có vài độ, cô lại đem tay chân thả vào trong nước ngâm. Hay cô có bệnh rồi?

Anh vội vàng từ trong nhà chạy ra hồ bơi, một thanh kéo cô.

“Cô ngồi ở chỗ này làm gì? Không lạnh sao? Đồ ngốc!” anh vịn thân thể yếu ớt của cô lên, nhìn mặt cô hồng hồng dán vào mặt anhm anh cảm giác được từng đợt nóng hổi.

“Anh làm gì thế?” Hạ Tử Tinh đẩy anh ra.

Bàn tay anh sờ lên trán cô, thật nóng a! Nha đầu này nóng rần lên!

“Cô nóng rần lên rồi. Lại còn ở nơi này chịu lạnh, cô có bệnh a?” anh một thanh ôm lấy cô đi trở về trong phòng.

Hạ Tử Tinh nằm ở trong lòng ngực của anh, cảm giác thật thoải mái, thật ấm áp, mơ mơ màng màng tựa vào trong lòng ngực anh nhắm hai mắt lại.

“Cậu chủ, phu nhân sao vậy?” Ngọc tẩu nhìn Lâm Lập Phong ôm Hạ Tử Tinh đi tới, vẻ mặt rất lo lắng.

“Cô ấy nóng rần lên. tìmbác sĩ tới đây!” Lâm Lập Phong nhìn Ngọc tẩu nói.

Lâm Lập Phong đem cô ôm đến phòng ngủ của mình, cô nằm trên giường, lập tức trợn to hai mắt. Phát hiện là phòng ngủ của anh, cô đẩy anh ra, lập tức tự mình đứng lên.

“Cô làm gì thế? còn không nằm xuống?” Lâm Lập Phong đem cô lại một lần nữa đặt lên giường.

“Buông! Tôi không thích nằm trên cái giường hèn hạ này.!” cô tức giận bò dậy, lung lay muốn trở về phòng mình.

Lâm Lập Phong nhìn bộ dạng quật cường của cô không khỏi bật cười. Tối qua cô để ý việc anh đưa người yêu về. Như vậy cô đối với anh không phải là không có chút cảm giác nào a. Mặc dù ngoài mặt cô giả bộ như không thèm quan tâm nhưng trong lòng lại phi thường để ý. Điều này thật khiến anh vui vẻ!

Anh đi tới ôm lấy cô, đem cô ôm trở về  phòng. Anh nhẹ nhàng thả cô trên giường, bàn tay ấm áp lại nhẹ nhàng đặt lên trán cô.

“Trán của em thật nóng! Làm sao em mình nóng rần lên cũng không biết?” Lâm Lập Phong chất vấn cô. Sao lại có người qua loa đại khái như vậy chứ? Một chút cũng không để ý đến thân thể mình sao?

Cô lạnh lùng đem tay của anh đẩy ra, quay mặt qua chỗ khác: “Không cần anh để ý! Tôi thế nào là chuyện của tôi!”

Lâm Lập Phong tức giận đem mặt cô quay lại, “Tôi là chồng em. Chuyện của em cũng là chuyện của tôi.”

Hạ Tử Tinh liếc anh một cái nữa rồi nhắm mắt lại, không để ý tới anh!

Lâm Lập Phong hít một hơi thật sâu, thanh âm lạnh tanh: ” tốt. Em nhắm mắt lại, vậy thì hôm nay tập đoàn Lý thị tuyên bố phá sản.”
Hạ Tử Tinh thoáng chốc mở to hai mắt, lập tức từ trên giường ngồi dậy lôi kéo tay anh, cầu khẩn: “Anh tkhông thể bỏ qua cho anh ta một lần sao? Đây chính là tâm huyết cả đời của Lý thúc thúc a!”

“Tôi vì sao phải bỏ qua cho hắn? Không ai có thể thương tổn ta mà sống yên ổn được.” thanh âm của anh giống như  sứ giả địa ngục làm cho người nghe không đánh mà thua.

“Anh có cần tàn nhẫn vậy không?” Hạ Tử Tinh khổ sở nhìn anh.

“Tàn nhẫn là bản tính của tôi. Tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho lỗi lầm của bất kỳ ai. Bao gồm cả em.” anh bỗng nhiên đưa mắt nhìn cô.

Hạ Tử Tinh nước mắt không ngừng rơi trên mặt, “Bất kể như thế nào, anh có thể thủ hạ lưu tình không?”

“Tôi đã hạ thủ lưu tình! Nếu như không phải vậy, hôm nay không chỉ là tập đoàn Lý thị tuyên bố phá sản, mà còn tập đoàn Hạ thị nữa!” anhlãnh khốc vô tình.

Cô nhắm mắt lại, tùy ý cho nước mắt không ngừng rơi.

“Anh cút đi! Tôi không muốn nhìn thấy anh!” cô tức giận gào thét.

” Lý Vĩ Hoành đối với em quan trọng như vậy sao?” anh nắm chặt cánh tay cô, tức giận.

Cô trợn to đôi mắt ngập nướcnhìn anh lên án: “Anh không hiểu ! Cà gia đình Lý Vĩ Hoành chỉ dựa vào công ty đó để sinh tồn. Không có công ty, cả nhà bọn họ không chừng phải ra ngoài đường ở, cha mẹ anh ta làm sao có thể yên tĩnh tuổi già? Anh nói sau này bọn họ làm sao để sống? Anh nhất thời tức giận, không chỉ đóng cửa một công ty, hại tiền đồ một thanh niên, mà còn phá vỡ tâm nguyện của hai người già.”
Lâm Lập Phong nghe lời của cô, bàn tay đang nắm chặt tay cô cũng từ từ buông xuống. Anh ngẩng đầu, thấy Ngọc tẩu cùng bác sĩ Hoàng đã đứng đợi ở cửa.

“Ngọc tẩu, bác sĩ Hoàng, cô ấy giao cho hai người.” anh nói với bọn họ rồi xoay người rời khỏi phòng.

Anh ngồi vào phòng lớn trong xe, trong đầu vẫn còn lởn vởn những lời Hạ Tử Tinh vừa nói. Là anh phá hư tâm nguyện của hai người già vô tội sao?……

Anh thật muốn làm như vậy? Anh rất hận Lý Vĩ Hoành! Hận đến muốn giết hắn! Nhưng là, anh có cần thiết liên lụy đến hai người già vô tội kia không?

Tâm lãnh khốc như băng dần dần có chuyển biến…..

Ban đêm, Lâm Lập Phong vừa tan việc trở về, Ngọc tẩu vội vội vàng vàng đã chạy tới nói: “Cậu chủ, phu nhân không chịu uống thuốc, bây giờ không có hạ sốt. Chúng ta cũng không biết làm thế nào mới tốt.”

Lâm Lập Phong nhíu mày, cô ấy đúng là ngoan cố mà! Anh đi lên lầu hai tới gian phòng của cô, nhìn cô mặt đỏ bừng, nhắm chặt hai mắt nằm trên giường, đầu giường vẫn còn đặt thuốc.

Ánh ngồi vào bên giường đưa tay sờ sờ đầu nàng, thật giống như so với buổi sáng còn nóng hơn. Hạ Tử Tinh cảm thấy có người vuốt ve trán mình, mở mắt nhìn, thì ra là Lâm Lập Phong, cô lại lần nữa nhắm mắt lại.

“Em muốn chết có phải không?” Lâm Lập Phong lớn tiếng hỏi cô.

7 thoughts on “Tổng tài bức hôn – chap 34

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s